Thứ 514122017

bantintuvan24.7@gmail.com

Quay về Bạn đang ở trang: Home Thì thầm Tâm sự gia đình Nàng dâu Khi mẹ chồng soi từng miếng ăn

Khi mẹ chồng soi từng miếng ăn

Được đăng ngày Chủ nhật, 08 Tháng 10 2017 16:41
loading...

Chia sẻ bài viết của bạn qua:

Mình không ở với mẹ chồng, mọi việc chỉ bắt đầu khi mình sinh và bà lên chăm cháu cho thôi. Nhưng từng việc bà làm mình vẫn nhớ như in và có lẽ sẽ là vết thương không bao giờ lành lặn được. Suốt thời gian mình mang bầu bà chẳng hỏi thăm lấy được 1 câu, cho đến lúc sinh cháu cũng thế. Khi lên ở với vợ chồng mình, việc bà quan tâm cũng không phải là sức khỏe của mẹ con mình. Sau khi sinh được vài ngày, bà bắt mẹ con mình phải chuyển khẩu về quê. M mình có nói rằng để đến khi nào con cái cứng cáp thì sẽ chuyển về nhưng bà nhất định không nghe, bắt phải chuyển ngay.



Đến khi sinh được hơn 1 tháng mình bị sót dịch phải đi bệnh viện 1 tuần trời, mặc kệ cho sức khỏe mình như thế, mặc kệ cho cháu bé bỏng như thế, suốt ngày gây sức ép với mình đòi chuyển khẩu. Lại còn dọa rằng cả họ nhà chồng định thuê xe lên hỏi xem vì cớ gì mà không chuyển khẩu về quê. Mình thật mong có cái ngày họ lên để hỏi xem mình đẻ xong đau yếu như thế, con bé bỏng như thế đã ai hỏi thăm được câu nào chưa mà chỉ chăm chăm vào cái hộ khẩu vậy? Hóa ra đối với họ cái hộ khẩu ấy nó quan trọng hơn tính mạng của mẹ con mình? 

Mẹ đẻ mình xót con quá động viên mình chuyển khẩu về đó. Nghĩ cho cùng tính mạng mẹ con mình người ta cũng coi chẳng bằng cái sổ hộ khẩu, thì người như vậy thiết tha làm gì? Mình còn yếu lại phải tránh gió nên chồng mình gọi taxi để đưa đi viện, bà bảo muốn tránh gió thì mặc áo mưa vào làm gì phải thuê taxi cho tốn kém, mà tốn tiền của ai? Của vợ chồng mình chứ bà cho được đồng nào mà xót. Rồi suốt ngày bà rót vào tai mình chuyện ngày xưa bà đẻ có quả trứng cũng phải nhường cho cả nhà ăn, rồi lại quay sang bảo với chồng mình là: "Cả đời bố mẹ chưa được ăn 1 miếng tim, mà sao cứ 2 ngày con lại mua cho nó ăn 1 lần thế?"

 Hồi đó suy nghĩ nhiều nên mình chẳng ăn được mấy, ăn có mỗi tí nước canh nấu với rau cải cúc, bà cũng ra tận nơi dặn chồng mình là nấu bớt nước canh đi, nó ăn không hết bỏ đi phí. Thật đau xót! Suốt từ ngày đẻ có duy nhất 1 hôm mẹ đẻ mình không có ở đó, mình nhờ bà hâm lại nồi cháo cho nóng để ăn, bà múc ra mình có nói nhỏ 1 câu là cháo chưa nóng, bà bảo ngay: "Thôi ăn thế nào thì ra mà nấu". Thế thì mình còn dám nhờ làm gì nữa, còn đang kiêng cữ mà bà như thế đấy.

Mình chỉ ước giá như mẹ chồng chịu hiểu và thương mình hơn. (Hình minh họa)


Rồi lại còn cách cư xử với nhà ngoại cũng thật tồi tệ, lúc nào cũng nói con gái lấy chồng là phải theo phận nhà chồng, phải coi trọng bố mẹ chồng hơn bố mẹ đẻ, phải coi trọng nhà chồng hơn nhà đẻ. Đến khi chăm cháu thấy vất vả quá bà không nói 1 câu nhờ nhà ngoại chăm, lại còn cao giọng bảo mẹ mình : "Cháu nào cũng là cháu, nhà nội và nhà ngoại phải có trách nhiệm như nhau". Ở đời sao có cái đạo lý nào nó lại vô lý đến thế! Thà là bà cứ ra 1 câu vào 1 câu như mẹ chồng bạn, mình còn đỡ tức, đằng này lúc nào cũng đánh tiếng bà ít chữ nhưng sống có đạo đức có tình cảm, có trước có sau, ai ai người ta cũng yêu mến, kính trọng...

Ngồi mà nghĩ lại những chuyện này thật thấy xót xa cho cái phận mình, nhưng thôi thiết nghĩ cuộc đời có nhân có quả, gieo nhân nào sẽ gặp quả ấy thôi. Mẹ chồng thì muôn thuở vẫn thế, sau này các mẹ nào có con dâu thì hãy đối xử với nó thật tốt, dù sao mình cũng đã trải qua rồi hẳn là sẽ thấu hiểu và thông cảm được.

 Theo Eva

Chia sẻ của độc giả This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.

 

Chia sẻ bài viết của bạn qua:

loading...
loading...