Thứ 422112017

bantintuvan24.7@gmail.com

Quay về Bạn đang ở trang: Home Thì thầm Tâm sự gia đình Vợ - chồng Ôm tiền theo gái, hết tiền theo ai?

Ôm tiền theo gái, hết tiền theo ai?

Được đăng ngày Chủ nhật, 23 Tháng 11 2014 20:07
loading...

Chia sẻ bài viết của bạn qua:

- Cưới được chị tôi, anh rể rất mãn nguyện, bởi chị tôi xinh đẹp, nết na, thùy mị nổi tiếng, biết bao chàng trai ngấp nghé. Chị vừa đến tuổi cập kê, chưa kịp yêu ai đã bị anh rể “xí phần”. Anh là con trai nhà giàu, được cưng chiều quen nên muốn gì được nấy. Chàng trai nào mon men tới gần chị là anh kiếm chuyện, cà khịa đòi “uýnh cho tàn đời”. Bị anh canh chừng riết, cuối cùng chị “ưng đại” cho rồi. Mà anh đối với chị tôi cũng ga-lăng, khéo nịnh lắm, nên chị không thể sắt đá làm ngơ.

 

Làm dâu nhà giàu chẳng hề sung sướng. Mấy anh chị em nhà chồng ở riêng, ai nấy đều có phần đầy đủ. Còn anh chị, ngoài mấy mẫu ruộng lại thêm cái nhà thờ rộng lớn, lau chùi, quét dọn muốn hết ngày. Ba mẹ chồng đã lớn tuổi, trái tính trái nết, bệnh đau, một tay chị cận kề chăm sóc. Làm dâu được vài năm, chị tàn phai nhan sắc. Chẳng cần đợi đến lúc vợ “xuống cấp”, lúc chị có bầu con bé lớn là anh rể đã ra ngoài “ăn vụng”, chả cần nghĩ đến chuyện “chùi mép”!

Lúc cha mẹ chồng chị mất cũng là lúc ruộng vườn bán sạch. Phần vì lo cho người già bệnh, phần anh đem cho gái ăn hết. Tay trắng, anh hành chị đủ kiểu, còn luôn miệng chửi chị “không biết đẻ con trai cho chồng”. Những lúc anh nhậu xỉn, ba mẹ con phải kiếm đường trốn để tránh những trận đòn hung dữ. Hai đứa con gái càng thương mẹ bao nhiêu càng ghét cha bấy nhiêu. Tụi nó xúi chị: “Mẹ ly hôn đi cho đỡ khổ!”, nhưng chị cứ lần lữa, lo nghĩ đủ kiểu...

Năm con bé lớn học lớp 11, con nhỏ học lớp 6, chị phát hiện mình bị ung thư tử cung. Chẳng hiểu sao ngay lúc đó ông trời lại cho ông anh rể trúng vé số độc đắc, cứ như là thử thách lòng người. Tưởng anh sẽ cho chị tiền trị bệnh, nhưng không, anh ta lại ôm hết tiền theo gái. Ông anh rể, tuyên bố cho mấy mẹ con cả cái nhà đã xuống cấp, anh xây “tổ ấm” mới để kiếm con trai.

Mấy anh chị em tôi thương chị xúm vào lo trị bệnh cho chị. Ai cũng sợ chị suy sụp, nhưng chị bảo phải sống để nuôi con. Chị mạnh mẽ vượt qua bệnh tật. Hóa chất làm tóc chị rụng hết, rồi tóc lại mọc lên. Nhìn chị thay da đổi thịt, ai cũng nghĩ căn bệnh đã được đẩy lùi, nhưng được bốn năm, căn bệnh của chị bỗng dưng tái phát. Cuối cùng, chị tôi ra đi khi lòng còn đau đáu nỗi lo về các con. Người đàn ông ấy biệt tích, chả thấy tăm hơi. Hai đứa nhỏ về ở với vợ chồng tôi, anh chị em tôi cùng thực hiện tâm nguyện của chị là sẽ nuôi dạy các cháu nên người.

Chắc trời quả báo! Người đàn ông bội bạc ấy lại trở về sau khi bị gái “dụ” hết tiền. Một mình sống thui thủi, khổ sở trong căn nhà đó, không biết anh ta nghĩ gì? Lúc trước tụi nhỏ còn về thắp nhang cho ông bà nội, nhưng từ khi anh trở về, chúng không một lần trở lại.

Sau này, mấy lần nghe cha bệnh, tụi nhỏ chỉ nhờ người gửi tiền về. Anh em tôi nhiều lần khuyên nhủ, bảo dù ông ấy đã sai, nhưng vẫn là cha, thì tụi nhỏ khóc, bảo không thể quên nỗi đau đớn, cơ cực, buồn tủi của mẹ.

Tôi muốn hóa giải “bi kịch” này, nhưng có lẽ con người với những cung bậc hỷ nộ ái ố đều có nguyên nhân của nó. Chuyện “gieo gì - gặt nấy” là một tất yếu không thể tránh khỏi chăng?

 PHAN VY (Long An)

 

Chia sẻ bài viết của bạn qua:

loading...
loading...