thứ 724022018

bantintuvan24.7@gmail.com

Quay về Bạn đang ở trang: Home Thì thầm Tâm sự gia đình Vợ - chồng Con có giống anh không?

Con có giống anh không?

Được đăng ngày Chủ nhật, 07 Tháng 5 2017 08:18
loading...

Chia sẻ bài viết của bạn qua:

Anh ơi, em muốn nói với anh nhiều chuyện lắm nhưng khi gặp anh em lại không biết phải nói gì, khi nói chuyện điện thoại với anh em cũng không biết nói gì. Nhưng có lẽ chính xác hơn là em không muốn những chuyện của em làm phiền lòng anh anh ạ, không muốn vì em và con mà anh phải suy nghĩ nhiều. Em biết anh có nhiều việc lắm, nhiều chuyện anh phải lo lắng. Chuyện bố ốm đau, chuyện gia đình, con cái rồi công việc nữa; kinh tế của anh cũng chẳng dư giả gì cho cam… em biết chứ anh ạ, em cũng biết anh yêu em, quan tâm tới em và cả con nữa nhưng vì hoàn cảnh anh không thể hết lòng chăm lo cho em và con được.

 Anh yêu, em yêu anh nhiều và cũng giận anh nhiều, hình ảnh của anh cứ tràn ngập trong em, không lúc nào là em không nghĩ tới anh, trong giấc ngủ của em cũng có hình ảnh của anh, những lời em nói với anh, những việc làm của em đều rất chân thành, nó xuất phát từ tình cảm mà em dành cho anh, em không bao giờ có ý nghĩ nói hay nói khéo để dành tình cảm và sự quan tâm của anh cho em. Anh nhớ không? Anh bảo yêu em ở bên em anh thấy vui, bình yên và có sự tin tưởng. Em cảm ơn anh vì đã yêu em, đã ở bên em và tin em như vậy. Dù cho anh làm gì, ở đâu, buồn hay vui anh hãy nhớ tới em, nếu như em không thể đến bên anh những khi anh cần em, nếu như em không thể nói chuyện được cùng anh thì anh cũng hãy cứ tin rằng em vẫn rất quan tâm tới anh, vẫn là bến đỗ an toàn của anh, hãy nghĩ đến em để em sẽ gỡ những sợi tơ khi trong lòng anh thấy rối bời, hãy luôn yêu em và tin tưởng ở em, khi mà cả thế giới này không tin tưởng anh thì em cũng vẫn tin anh, khi mọi thứ quay lưng lại với anh thì em vẫn sẽ ở bên anh.

“Con có giống anh không” đó là câu hỏi mà người bố nào cũng hỏi nhưng với em câu hỏi này sao mà cay đắng, nghiệt ngã và phũ phàng quá anh ạ, nó khiến em thấy day dứt, tội lỗi. Em muốn trả lời cho anh lắm, nhưng liệu anh có tin lời em mói không khi trong lòng anh vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng đó là con anh. Chắc anh không biết rằng em cũng cần lắm sự quan tâm của anh, rất cần anh ạ, em không còn biết em đã khóc bao nhiêu nước mắt rồi nữa, mỗi khi nhìn con là em nớ tới anh, ôm con nước mắt em lại chảy dài, em yếu đuối lắm anh ạ. Sự mệt mỏi đang dần ăn mòn em, người ta mòn mỏi vì chờ đợi còn em mòn mỏi về sự suy nghĩ tới anh, tới con của anh.

Em đã nói em sẽ nuôi con, sẽ không đòi hỏi một cái gì ở anh, sẽ không dùng đứa con để níu kéo anh; em chỉ cần anh quan tâm động viên em để em có thêm nghị lực mà nuôi con nhưng việc đó khó thế sao anh. Thà anh cứ không thừa nhận đó là con anh em lại cảm thấy nhẹ lòng hơn.

“Số trời đã định rồi em ạ” - anh đã nói câu đó đúng không? Trước đây, em không tin nhưng từ khi sinh con ra thì em tin anh ạ, trước đây cứ mỗi lần chúng ta quyết định xa nhau là có cái gì đó lại khiến em và anh gần nhau hơn, nhất là khi em quyết định rời bỏ anh vĩnh viễn thì em lại có thai. Dường như ông trời bắt em và anh phải dính với nhau thì phải. Ông tơ bà nguyệt cũng thật khéo trêu ngươi người ta, cho người ta yêu nhau mà không cho người ta được lấy nhau; đã không cho lấy nhau sao không cho người ta đường ai lấy đi lại bắt tội người ta dính với nhau nữa chứ. Con cái là cái duyên cái số của cha mẹ anh ạ, khi em mang thai vì nhiều lần giận anh mà em đã cố tình làm cho cái thai phải bỏ đi vậy mà nó không bỏ em, nếu như không còn đứa con thì em và anh sẽ không còn gì níu kéo nữa nhưng ông trời không cho em đoạn tuyệt với anh anh ạ, vậy nên anh cũng đừng trách em yêu anh nhiều thế.

Đã có lúc em muốn phá anh lắm, em muốn làm anh phải đau khổ, phải thân bại danh liệt, em không giỏi xây đắp, không giúp được anh thăng tiến nhưng em có thể phá hỏng tất cả những gì anh đã nỗ lực gây dựng được. Em biết nếu em phá anh thì anh sẽ không thể cứu vãn cuộc đời anh nữa đâu, tất cả sẽ không còn tin tưởng anh nữa. Nhưng em không muốn một lần nữa bất hạnh lại giáng xuống cuộc đời anh, anh biết không sự giận dữ của em còn lớn hơn cơn giận của thiên lôi, vì tình yêu của em dành cho anh đã quá lớn, nó mạnh mẽ hơn nhiều, nó chế ngự được cả cơn giận đó. Em chỉ muốn anh biết em yêu anh nhiều như thế nào, đã âm thầm hy sinh cho tình yêu của em và anh như thế nào.

“Con có giống anh không”... Em không muốn trả lời anh, em chỉ ước gì anh có thể đọc được suy nghĩ của em thôi, có những cái không sao nói thành lời được anh ạ, đã có lúc em muốn mang trả con cho anh. Anh có biết khi đối mặt với con em đã khổ tâm thế nào không, em thấy xấu hổ thấy mình tội lỗi lắm anh ạ, em đã sinh nó ra mà không thể cho con một người cha đúng nghĩa. Chỉ nghĩ tới đó mà em thấy nghẹ chặt trong cổ giống như không thể thở được vậy.

Khi chăm sóc con trai anh có nhớ tới con gái của mình không? Anh yêu thương con trai anh một trăm liệu anh có thương con gái được một phần không? Anh có thấy tội nghiệp cho con khi mà nó không nhận được tình cảm của bố nó không?... Hãy làm những việc mà để sau nay không phải nuối tiếc hay ân hận gì anh ạ, giống như việc em yêu anh ấy. Hãy làm như anh nói “80 tuổi chống gậy cộc cộc vẫn nói anh yêu em”. Hãy chịu trách nhiệm với lời nói của mình, hãy quan tâm tới con một chút dù là em sinh nó ra thì nó cũng mang trong mình dòng máu của anh, tình yêu và sự chăm sóc của em nhiều thế nào thì cũng không thể thay thế được tình cha-con đâu anh ạ.

This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.

Chia sẻ bài viết của bạn qua:

loading...
loading...