Thứ 623062017

bantintuvan24.7@gmail.com

Quay về Bạn đang ở trang: Home Giải trí Thơ

Khúc “Khóc bà” của “người đàn bà có số phận chông chênh”

- Đã có nhiều thi sĩ viết về bà như Nguyễn Duy với Bà tôi, Bằng Việt với Bếp lửa… qua những vần thơ xúc động. Thế nhưng khi đọc đến câu: “Có con đom đóm mồ côi - Đậu vào chiếc ghế bà ngồi hát ru...” thảng thốt như một tiếng nấc vẫn khó cầm nước mắt. Bài thơ dung dị mà lay động…

Xem tiếp...

“Thư tình thời hoa lửa”, bản tình ca bất diệt

Tình yêu có lẽ chính là món quà quý và độc đáo nhất mà tạo hoá đã ban tặng cho con người. Không gì hạnh phúc hơn khi được sống với người mình yêu. Vậy nhưng, trong những hoàn cảnh đặc biệt, người ta buộc phải xa rời người mình yêu thương. Một trong những hoàn cảnh đó, chính là chiến tranh.

Xem tiếp...

Càng quen thuộc nết càng dan díu tình.

Trăm năm tính cuộc vuông tròn,

Phải dò cho đến ngọn nguồn lạch sông. 

...

Thương sao cho vẹn thì thương.
Tính sao cho vẹn mọi đường xin vâng.

 

Xem tiếp...

Đã đày vào kiếp phong trần/ Sao cho sỉ nhục một lần mới thôi!

-Đã đày vào kiếp phong trần,

Sao cho sỉ nhục một lần mới thôi!

Xem tiếp...

Chợt thấy mình cô đơn

Tiễn người ra cửa rồi
Tôi quay vào lặng lẽ

Chợt thấy mình cô đơn
Giữa ngỗn ngang bàn ghế

Xem tiếp...

Đi hết đời, lòng mẹ vẫn theo con

Xuyên suốt bài thơ là sợi dây tình cảm. Sợi dây đó là tình mẹ bao la, sâu rộng, bất tận và bất tử. Để thể hiện tình yêu đó, Chế Lan Viên đã mượn hình ảnh lời ru và con cò như một sự hoán dụ cho tình mẹ. Cò luôn theo con hay lời ru luôn theo con và cũng chính là tình mẹ, khát vọng của mẹ ở lại cùng con suốt cả cuộc đời.

Xem tiếp...

GHEN - (Nguyễn Bính)

Cô nhân tình bé của tôi ơi!
Tôi muốn môi cô chỉ mỉm cười
Những lúc có tôi, và mắt chỉ
Nhìn tôi những lúc tôi xa xôi.

Xem tiếp...

Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỷ

Người lính xuất hiện trong bài Đồng chí của Chính Hữu không đặc biệt như những anh lính thị thành trong thơ của Quang Dũng : Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm mà trong đời sống quen thuộc thường thấy ở làng quê nghèo đến xác xơ : nước mặn đồng chua, đất cày lên sỏi đá. Ở nơi ấy có những gian nhà không mặc kệ gió lung lay, có giếng nước, gốc đa...

Xem tiếp...

GIÁ NHƯ ...

Giá như em có một "người ta"
Để nhớ, để thuơng, để gọi là
Vui, lo, buồn, giận "người ta" ấy
Và có người "theo" khỏi sợ ma!

Xem tiếp...

Trần Đăng Khoa nói về ghen trong thơ văn - Ghen hiện nay

- Người ta thường bảo cay độc nhất là vị cay của ớt và cơn ghen của đàn bà. Khi ghen vì tình, chị em có thể tặng cho tình địch những màn trả thù ghê gớm nhất.

Xem tiếp...

EM LÀ ...

Em là hoa huệ trắng
Nở trong trái tim anh
Em là nghìn tia nắng
Soi đời anh ngọt lành

Xem tiếp...

Sớm mai này, bà nhóm bếp lên chưa?...

Hồi ức về những người thân yêu bao giờ cũng sinh động, ta càng rời xa tuổi thơ thì kỉ niệm càng thân thiết, gần gũi, cảm động. Bếp lửa là một hồi ức tuyệt đẹp về người bà, nhắc nhở mỗi người về tình yêu cụ thể trong tâm hồn và trái tim những người Việt Nam yêu nước.

Xem tiếp...

EM CÓ VỀ QUẢNG NGÃI VỚI ANH KHÔNG?

Em có về Quảng Ngãi với anh không?
Khi mùa xuân còn ngập ngừng ngoài ngõ
Đất miền trung đã qua mùa mưa gió
Nụ hoa vàng xoè nắng sóng bên sông

 

Xem tiếp...

THƠ THỜI KỲ KHÁNG CHIẾN CHỐNG PHÁP

Từ lâu lắm, làng Láng thuộc ngoại thành phía tây Hà Nội đã nổi tiếng về hai đặc điểm. Thứ nhất là sản xuất nhiều loại rau ngon: "húng Láng, tương Bần, nước mắm Vạn Vân, cá rô Đầm Sét". Thứ nhì là làng Láng có chùa thờ Từ Đạo Hạnh nổi danh, xưa kia hàng năm vẫn mở hội:

Xem tiếp...

Em bảo: anh đi đi!

Em bảo: anh đi đi!
Sao anh không ở lại ?
Em bảo: đợi chờ chi!
Sao anh xa em mãi ?
Lời em buông cứng cỏi,

 

Xem tiếp...

Tình em đối với anh không thể chết

Em chờ anh không biết có hoa tàn

Có trăng khuyết, có sương chiều, mưa tối

Xem tiếp...

ĐÚNG NGHĨA TÌNH YÊU

Anh sợ rằng tình yêu ấy mong manh.
Và biết đâu chừng một ngày kia lại trở thành cổ tích.

Xem tiếp...

ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH ?

Đất nước với sự yên hàn không có tiếng bom, tiếng đạn thế mà vẳng hẳn tiếng cười vô tư của cả xã hội, một cộng đồng người như mất phương hướng, lầm lũi đi, đi như vô vọng, không đích. Một dân tộc cô đơn, cứ tự mình huyễn hoặc để rồi chuốc lấy bao nhiêu nước mắt, tủi, hờn...Đau nữa, đất nước mình không thiếu anh hùng, cũng không thiếu sự thông minh, cương cường, dân sẵn sàng đạp bằng sóng dữ, chặn đứng quân xâm lược, chỉ thiếu người lãnh đạo, thiếu một minh chủ có uy, có tín, có tâm..

Xem tiếp...

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song

Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nổi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Xem tiếp...

Hoa vẫn đỏ giữa khoảng trời trống vắng

Hoa vẫn đỏ giữa khoảng trời trống vắng
Mỗi cánh hoa như tia lửa mặt trời

Xem tiếp...

Có một lần ... em lỡ hẹn với anh

Riêng điều ấy không bao giờ anh biết
Có một lần ... em lỡ hẹn với anh
Chiều vàng xanh nơi góc phố xanh
Em đến gần cánh cửa xanh hé mở ...

Xem tiếp...

loading...