Quay về Bạn đang ở trang: Home Thì thầm Bạn trẻ cuộc sống Tình yêu lứa đôi Chỉ ngồi cạnh nhau... sao không còn trinh?

Chỉ ngồi cạnh nhau... sao không còn trinh?

Được đăng ngày Thứ tư, 01 Tháng 2 2017 08:21
loading...

Chia sẻ bài viết của bạn qua:

Em bảo rằng, em và người cũ yêu nhau mấy năm liền và hai đứa chỉ ngồi cạnh nhau, chưa cầm tay và hôn nhau bao giờ... thế nhưng tại sao sau lần đầu tiên, tấm ga trải giường của hai vợ chồng vẫn trắng tinh? Tôi là độc giả thường xuyên theo dõi những bài tâm sự trên chuyên mục Bạn trẻ cuộc sống của 24h. Ngày chưa kết hôn, tôi chủ yếu đọc các câu chuyện tình yêu lãng mạn... nhưng khi kết hôn rồi, mối quan tâm của tôi lại dành cho chuyên mục Ngoại tình và chuyện trinh tiết.

 Ai cũng bảo tôi là một người hiện đại, cả nếp sống và nếp nghĩ nhưng thực ra, vẻ ngoài hiện đại ấy đang che giấu bản chất gia giáo, nề nếp mà cha mẹ đã giáo dục tôi từ tấm bé, thấm sâu vào tận cốt tủy. Tôi quan niệm rằng, tình yêu là một tình cảm thiêng liêng và kết hôn là kết tinh hoàn hảo nhất của tình yêu. Vì vậy, khi yêu tôi yêu hết mình, không nghĩ đến chuyện vui chơi qua đường mà luôn mong muốn được tay trong tay đi đến thánh đường của hạnh phúc trọn đời.

Nhưng tôi cũng biết cuộc đời lắm éo le, chắc gì yêu nhau mà đã đến được với nhau? Cho nên dù trải qua vài mối tình nhưng tôi chưa từng một lần đòi hỏi tiến đến chuyện xa nhất – tình dục và tôi luôn cố kìm lòng thỏa mãn với những cái ôm siết, những cái vuốt ve dành cho nhau. Tôi nghĩ, nếu sau này đến được với nhau thì bây giờ giữ gìn cho người mình yêu chính là để cho một đêm tân hôn hoàn hảo… còn nếu chẳng may, tôi vẫn có thể thanh thản nhìn nàng đi lấy chồng với tấm thân còn trong sạch.

Bạn bè thân biết tính tôi như thế nên thường cười bảo tôi ngu, "Có miếng ngon dâng tận miệng thế tội gì?", "Thời nay làm gì còn gái trinh?", "Có khi sau này lại cưới phải cô đã mất trinh biết khóc với ai?"... Dù hơi lo lắng khi bạn bè trêu chọc như vậy nhưng tôi vẫn cười xòa, bảo: “Mình thì thoáng, nhỡ chồng cô ấy không thoáng thì khổ. Hơn nữa nếu vợ còn trinh nguyên thì tốt, không thì cũng chỉ cần nàng sau này yêu mình, chung thủy với mình là được. Suy cho cùng, nó cũng chỉ là một tấm màng vô tác dụng mà thôi”.

27 tuổi, tôi gặp em, là vợ của tôi bây giờ. Tôi mến em ở tính cách mạnh mẽ, hoạt bát, lại yên lòng khi nhà em gần nhà nội tôi. Em chưa từng có điều tiếng gì trong làng và bố em cũng rất nghiêm khắc chuyện trai gái của con. Bố em bảo, em chưa từng có bạn trai vì ông cấm, đêm phải về nhà ngủ, đám con trai trong làng không dám đến chơi lâu. Em cũng thủ thỉ với tôi, "Anh là người đầu tiên mà em yêu". Tôi ngất ngây trong hạnh phúc, trái tim tôi mách bảo tôi rằng, đây là bến đỗ của cuộc đời mình. Sau 6 tháng quen nhau, tôi ngỏ lời cầu hôn và được chấp nhận. Cả họ tôi đều hân hoan chuẩn bị đám cưới cho “cậu út kén chọn” là tôi.

Nhưng bỗng lúc này, có một vài vết gợn xuất hiện trong tôi. Trước nay tôi vẫn đinh ninh mình là mối tình đầu tiên và duy nhất của em. Tôi rất tự hào về điều này, vì thế nên tôi càng cảm thấy yêu em hơn.

Như mọi đôi trai gái, bao giờ cũng có tiết mục “quá khứ của nhau”. Quá khứ của em, theo lời em và bố vợ tôi kể, không có gì cả, không tì vết nên tôi chẳng có gì để hỏi. Còn phần tôi, tôi cũng thật thà kể lại chuyện quá khứ của mình vì tôi thấy mình không có gì phải giấu, tôi chưa từng làm điều gì có lỗi với vợ mình cả. Và sai lầm cũng bắt đầu từ đây…

Em vặn hỏi tôi: “Anh với chị ấy chỉ nằm ôm nhau thật không? Sao khó tin quá, đàn ông các anh tham lam lắm…”. Tôi cười xòa, giải thích với em suy nghĩ của tôi khi đó và còn cảm thấy vui vì nghĩ em đang ghen. Thế nhưng tôi có thật thà kể cho em thế nào thì em vẫn không tin, rồi em bắt tôi hứa“Chắc chắn không được phản bội em, em cực kì ghét chuyện phản bội”.

Sau đó em kể cho tôi nghe rằng, “Em có một cô bạn thân yêu một người con trai từ thuở cấp III, lên đại học tuy rằng 2 người khác trường nhưng chung một thành phố. Hai người hứa hẹn yêu nhau, chờ nhau cùng ra trường, bàn bạc tương lai… Nào ngờ một ngày khi cô bạn ấy lên phòng trọ bạn trai đột xuất thì phát hiện ra người đó đang sống thử với một cô gái chung lớp đại học. Và họ đã chia tay… dù cả 2 vẫn còn yêu nhau nhiều”. Tôi nghe em kể và như có linh tính, tôi cảm giác được “cô bạn thân” ấy chính là em nhưng tôi không tiện hỏi thẳng mà chỉ loanh quanh vài câu, cuối cùng em thú nhận đó chính là em. Nhưng em vội vã thanh minh, em và cậu ta hết sức trong sáng, chỉ ngồi cạnh nhau, chưa nắm tay nhau và hôn nhau bao giờ...

Tôi như quay cuồng với câu hỏi, “Tại sao em giấu tôi?”. Từ khi quen em, tôi luôn cho em thấy rằng, tôi không yêu cầu em phải hoàn toàn nguyên vẹn vì tình yêu là duyên, lấy nhau là phận. Nếu như ngay từ đầu, em không tỏ ra hạnh phúc khi tôi là "người yêu đầu tiên của em" thì tôi đâu có buồn lòng như vậy? Nếu như ngày đó em thẳng thắn nói cho tôi biết tất cả hoặc im lặng thì tôi đâu có nghĩ gì? Vậy mà bây giờ khi ghen tuông tôi, em mới dám kể ra những chuyện đó… Phải chăng giữa hai người đã có "chuyện gì" nên em mới giấu?

Từ khi biết được chuyện đó, tôi cảm thấy em có điều gì đấy giả dối. Chẳng nhẽ yêu nhau mấy năm trời mà hai người chỉ ngồi cạnh nhau sao? Thà rằng em nói hai đứa chưa vượt quá giới hạn, có khi tôi lại tin và trân trọng em hơn. Cũng kể từ đó, hình tượng cô dâu hoàn mỹ trong tôi đã có vết rạn không thể bù đắp. Máu ghen khủng khiếp và nỗi nghi ngờ bừng bừng trong tôi, tôi thao thức mấy đêm liền khiến em lo lắng rất nhiều. Thấy vậy, tôi lại mềm lòng và nhủ thầm: “Thanh niên thời nay ai chẳng thế, chắc em sợ mình nghĩ lung tung nên giấu thôi” và nén lòng cho em yên tâm, dù trong lòng mình đầy băn khoăn, gợn sóng…

Đêm tân hôn đã đến… Trước đó, tôi đã vã mồ hôi để tìm hiểu chuyện vợ chồng và không sợ mất mặt đi tìm những cậu bạn sành sỏi để học hỏi kinh nghiệm. “Lần đầu tiên” của chuyện gì cũng rất khó khăn… 2 vợ chồng chúng tôi vật vã mãi mới "về đích" nhưng em than đau, khó chịu. Lúc đó, tôi cảm thấy rất hạnh phúc... đồng thời, cũng an ủi để giúp em bớt lo sợ. 

Thế nhưng sáng mai thức dậy, trên tấm khăn trải giường trắng tinh của vợ chồng tôi vẫn… trắng tinh. Em nhìn tôi đầy lo lắng, tôi điếng lòng vì không thấy cái mình mong đợi… nhưng phần vì thương em, không muốn em mất vui trong ngày cưới, phần vì cũng đọc nhiều tài liệu, nói có những phụ nữ bẩm sinh không có màng trinh hay do vận động mạnh nên bị rách mà không biết nên tôi đã chia sẻ và an ủi em rất nhiều. Tôi nói những điều đó vừa để an ủi em, cũng là để an ủi chính mình… nhưng sâu trong lòng, tôi còn vô số băn khoăn.

Đã bao ngày qua, tôi vẫn ngổn ngang với những suy nghĩ… phải chăng đây là một câu chuyện trùng hợp với những tình huống khác hay đó lại là một câu chuyện lừa dối của em... và tôi chính là nạn nhân?

 

Chia sẻ bài viết của bạn qua:

loading...
loading...