Quay về Bạn đang ở trang: Home Thì thầm Bạn trẻ cuộc sống Tình yêu lứa đôi Bi hài lấy “gái cơ quan”

Bi hài lấy “gái cơ quan”

Được đăng ngày Thứ năm, 23 Tháng 3 2017 08:46
loading...

Chia sẻ bài viết của bạn qua:

- Quyết định lấy cô vợ cùng cơ quan, anh tin tưởng nghe theo lời vun của mọi người: “Lấy vợ cùng cơ quan vừa tiện, vừa tiết kiệm, đến đi nghỉ mát cũng không phải nộp thêm suất còn gì...”.

 Nhưng rồi chưa được một năm anh đã thấy chán đến tận mang tai, tởn đến già và tự thề với lòng mình, kiếp sau không bao giờ lấy “gái cơ quan”.

Có lẽ chỉ vợ anh là thích thú, đắc thắng vì có xe ôm đưa đón tận nơi. Chồng đi đâu cũng phải xin phép và đưa vợ về đến nhà rồi mới được đi, cuối tháng được nhận hẳn hai lương và chẳng bao giờ lo chồng có quỹ đen. Còn anh, chao ôi là thống khổ. Anh có cảm giác mình đi làm không công, bị "bóc lột" tàn tệ.

Ngay việc luôn nhìn thấy nhau 24/7 cũng khiến anh nổi da gà. Ông bà ta chẳng nói: “Trâu bò ở lâu với nhau còn hiểu tính nhau, tình nghĩa thêm bền chặt, con người ở lâu chỉ tăng mâu thuẫn”. Vả lại dại mồm, công ty mà có phá sản, cả hai vợ chồng ra đứng đường hết thì nguy to.

Nhân một chút mâu thuẫn nhỏ với đồng nghiệp, anh kiếm cớ xin thôi việc, mặc cho vợ khóc thút thít lẫn tỉ tê, gia hạn, cấp “quota” cho anh thời gian tụ tập đàn đúm, rượu chè, ngọt nhạt khuyên răn, doạ dẫm… anh vẫn nhất quyết ra đi tìm đường cứu thân.

Anh ngấm ngầm nộp hồ sơ và trúng tuyển vào phòng kinh doanh của một công ty cách nhà 20km. Mức lương và đãi ngộ hơn hẳn ở đây và trên hết là tự do của anh được đảm bảo, hạnh phúc gia đình theo đó cũng sẽ được nhân lên.

Hôm anh làm bữa bia, liên hoan chia tay anh em trong phòng và mấy người thân thiết làm cùng công ty, nụ cười của vợ anh kém tươi, có phần gượng gạo nhưng anh tự hứa với bản thân đã ra đi thì chỉ hơn chứ không có kém.

Vậy là cuộc sống của vợ chồng anh bị đảo lộn hoàn toàn, ngày trước hai vợ chồng đi chung một xe, giờ phải tậu thêm cái nữa.

Trước 8h vào làm, thì bảy giờ dậy, bảy rưỡi hai vợ chồng đủng đỉnh ra quán ăn sáng rồi đến công ty vẫn kịp. Nay sáng sáng anh phải dậy muộn nhất là sáu rưỡi, vệ sinh cá nhân rồi ăn sáng xong phóng đến công ty cũng mất bốn mươi phút, chưa kể có những hôm còn vội không kịp ăn, bụng đói meo.

Sau, mùa đông đi xe máy lạnh buốt, tiện có xe buýt đi qua nhà, muốn giữ sức khỏe và cũng vì tiết kiệm chi phí mà anh đi vé tháng, chen lấn xô đẩy trên xe buýt khiến anh mệt phờ. Đứng hít bụi đường chờ khiến anh bạc cả mặt, ho hen suốt ngày, về đến nhà là rũ rượi.

Anh dần thấy tự do của mình bị đánh đổi bằng giá quá đắt, từ sức khỏe đến tương lai cùng tiền bạc đều bị ảnh hưởng. Đi làm về đủ khiến anh mệt lử, tắm rửa cơm nước xong là lên giường ngủ thẳng một mạch chẳng còn chút thời gian nào mà gặp gỡ chiến hữu, dạy con học hay tâm sự với vợ. Anh phải đi ngủ để lấy sức, mai dậy sớm mới kịp đi làm.

Nguyên nhân thất bại của anh là do nóng vội, và cũng do thành kiến “gái cơ quan”. Lý ra anh nên nghe vợ mà cân nhắc kỹ, dành thời gian lựa chọn nơi gần một chút hoặc vẫn làm chung công ty song biết cùng vợ trao đổi, có ý kiến về việc tặng cho nhau những khoảng lặng quý giá, không gò ép và khắt khe quá những lúc không có nhau. Xa nhau cũng là một cách để nhung nhớ, khiến tình cảm càng sâu sắc.

Giá như lúc ấy anh nghĩ và làm được như vậy!

Theo dantri

 

Chia sẻ bài viết của bạn qua:

loading...
loading...