Quay về Bạn đang ở trang: Home

Bài viết

Tình sử Võ Tắc Thiên (Phần 2) (Lâm Ngữ Đường)

Được đăng ngày Thứ hai, 12 Tháng 8 2013 23:51
loading...

Chia sẻ bài viết của bạn qua:

Tình sử Võ Tắc Thiên

Lâm Ngữ Đường

 

(Phần 2)

gồm 3 hồi: Hồi 4, Hồi 5, Hồi 6. 


-Hồi 3-
CHÍNH CUNG HOÀNG HẬU
Võ Mị Nương bắt đầu gặp khó khăn .
Hai vị Quốc Công cùng các quan Trung Thư Lệnh và Thị Trung đều họp nhau phản đối việc truất ngôi Vương hậu và không chấp nhận Mị Nương lên thay .
Như thế là một mình Mị Nương phải một lúc đối phó với bốn vị lão thần.
Đứng đầu chính phủ trung ương đời Đường lúc ấy có ba cơ quan :
- Môn Hạ Tỉnh : lo thu nhận những báo cáo từ các nơi gửi về, đồng thời chuyển những mệnh lệnh, sắc chỉ của vua tới các quan thừa hành.
- Trung Thư Tỉnh : giúp Vua lo việc triều chính.
- Nội Các : hay Thượng Thư Tỉnh coi các bộ.
Treo pháp định, đứng đầu Nội các là quan Thừa tướng. Nhưng từ đời Đường Thái Tôn , vua thuờng kiêm nhiệm công việc của Thừa tướng, nên chức này trên thực tế không có nữa.
Điều khiển Nội các chỉ có hai vị Phó Thừa tướng là Tả Bộc Xạ và Hữu Bộc Xạ , cùng phẩm trật với Trung Thư Lệnh tức là vị quan đứng đầu Trung Thư Tỉnh.
Quyền hành tập trung trong tay vua và một nhóm triều thần thuộc Chính Sự Đường , tương tự như Hội đồng Tư Vấn. Tham dự hội đồng này gồm các quan từ tam phẩm trở lên hoặc các quan cấp thấp nhưng được phong hàm đồng Bình Chương Sự hoặc Tham Gia Cơ Vụ .
Sau đây là các cơ quan và chức vị trong tổ chức triều đình . Các số ghi bên cạnh các chức vụ là để chỉ phẩm trật của vị quan đó (ví dụ : (1) Nhất phẫm (2) Nhị phẩm, vv .)
Tam Công (1) và Tam Cô (1) :
Tam Công gồm Thái Sư, Thái Phó, Thái Bảo.
Tam Cô gồm Thiếu Sư , Thiếu Phó , Thiếu Bảo
Là những cố vấn tối cao của vua, như những vị lão thần có danh vọng. Tuy nhiên chỉ là hư hàm, không có nhiệm vụ và quyền hạn nhất định .
Hội đồng Tư Vấn hay Chính Sự Đường :
Thường gồm có quan Thị Trung, hai vị Thị Lang, quan Trung Thư Lệnh, hai vị Trung Thư Thị Lang, và các quan được vua chỉ định, phong cho đồng hàng tam phẩm .
Môn Hạ Tĩnh :
Gồm quan Thị Trung (1) và hai Thị Lang (2).
Trung Thư Tỉnh :
Gồm quan Trung Thư Lệnh (2) và hai Trung Thư Thị Lang (2).
Nội Các hay Thượng Thư Tỉnh :
Gồm các quan Thừa Tướng (2) thường không có trong thực tế, và hai Phó Thừa Tướng (2) là Tả Bộc Xạ và Hữu Bộc Xạ.
Ngoài ra còn có Thượng Thư (2) bộ Lại, bộ Hộ, bộ Lễ , bộ Binh, bộ Hình, bộ Công.
Ngoài các cơ quan trên còn có Ngự Sử Đài gồm các quan Đô Ngự Sử (2), phó Đô Ngự Sử (4). Giám Sát Ngự Sử (4), v.v .
để lo việc giám sát chính quyền trung ương và địa phượng .
Về tư pháp có Đại Lý Viện trông coi việc xử án.
Đứng về phe Vương hậu hiện có các quan : Tả Bộc Xạ Toại Lương, hai Nguyên Soái Vô Kỵ , Thị Trung họ Hàn và Trung Thư Lệnh họ Lại .
Ngoài ra còn có Đại Tướng quân Lý Tích từng phò vua Thái Tôn đi chinh chiến, là một người thật thà, ngay thẳng, nhưng lập trường thiếu vững chắc.
Trước khi vào chầu, Vô Kỵ kể hết cho Toại Lương nghe về cuộc viếng thăm của Vua và Mị Nương cùng các chuyện đã xảy ra tại tư dinh của ông . Các triều thần đều có vẻ lo lắng như đang chờ đợi một cơn bão tố .
Họ phải tìm cách ngăn cản Vua, nhưng ai sẽ lên tiếng trước.
 
Dĩ nhiên Vô Kỵ là người đầu tiên phải gánh vác chuyện này, nhưng Toại Lương can :
- Tướng quân hãy để tại hạ tâu cho . Tướng quân là cậu của Hoàng Thượng sẽ khó ăn khó nói .
- Hãy để quan Trung Thư Lệnh tâu, có được không ?
- Cũng không được. Chức vị đó đứng đầu bá quan . Nếu Hoàng Thượng khăng khăng không nghe lời thì sinh xung đột lớn.
- Còn chức Tả Bộc Xạ của đại nhân lại không lớn sao ?
- Bản thân tại hạ không đáng kể . Tại hạ xuất thân từ một gia đình tầm thuờng, quan tước đối với tại hạ chỉ là tạm bợ. Đã hứa với Tiên đế, tại hạ phải làm tròn phận sự. Nếu không, làm sao tại hạ có thể gặp lại người nơi chín suối .
Các triều thần xếp hàng để vào chầu khi nghe chuông rung .
Vua lâm trào, ngự trên ngai, Võ Mị Nương ngồi phía trong, sau một tấm màn bằng lụa , để theo dõi buổi chầu mà nàng biết sẽ có liên quan rất nhiều đến nàng.
Cao Tôn mở lời trước. Vua kể chuyện Hoàng hậu dùng tà pháp trù ếm ông . Như vậy bà không còn xứng đáng làm bậc mẫu nghi thiên hạ, cần phải truất ngôi .
Toại Lương bèn bước ra, tâu :
- Muôn tâu Bệ Hạ, xin Bệ Hạ hãy xét lại . Hoàng hậu là người do Tiên đế chọn . Khi hấp hối, Tiên đế bảo hạ thần : Đây là con hiền, dâu thảo của trẫm. Trẫm gửi lại cho khanh .
Chính Bệ Hạ cũng nghe thấy. Hoàng hậu là người tốt. Không có bằng cớ gì chắc chắn chứng tỏ Hoàng hậu đã phạm tội . E rằng khó có thể truất ngôi Hoàng hậu được.
Cao Tôn bình tỉnh lấy ra hình nhân bằng gỗ :
- Hãy xem đây .
Rồi Vua đưa hình nhân cho mọi người xem . Các quan thấy một chiếc đinh nhọn đóng ngay giữa tim của hình nhân, trên thân hình nhân có ghi đầy đủ tên họ, tử vi của Cao Tôn .
Toại Lương vẫn thản nhiên :
- Sao Bệ Hạ không điều tra ? Chắc chắn có nhiều người dính líu vào vụ này : Người đẽo tượng , các tòng phạm, những người dự kiến, và một tay phù thuỷ. Các thị nữ phải biết một trong những người đó. Cứ hỏi chúng là ra hết. Sao Bệ Hạ có thể chắc rằng vụ này không phải do tay một người khác muốn vu hại Hoàng hậu ?
Vua ngồi yên .
Quan Trung Thư Lệnh tiến ra tiếp lời Toại Lương :
- Xin Bệ Hạ tha tội cho những lời không phải của hạ thần. Thay đổi Hoàng hậu một cách khinh xuất rất có hại cho xả tắc. Hạ thần e rằng sẽ có nhiều xáo trộn trong triều đình , cũng như ngoài dân chúng. Hạ thần cũng đồng ý với quan Tả Bộc Xạ là không nên phế Hoàng hậu .
Khi Vô Ky dợm bước ra tâu thêm, vua tức giận quát lớn :
- Lui ra hết !
Buổi chầu chấm dứt ngang .
Tối hôm đó, một số triều thần họp riêng tại tư dinh Vô Kỵ . Vì hồi chiều họ được tin Lưu Sử bị bãi chức. Ông là cậu ruột của Vương hậu và từng giữ chức Trung Thư Lệnh.
Chính bởi Mị Nương đã bắt đầu hành động.
Trong buổi họp mọi người đều tỏ ý bất mản và quyết định sẽ tiếp tục tranh đấu .
Riêng Toại Lương định tâm sẽ ra mặt quyết liệt vào buổi chầu sáng hôm sau .
Cao Tôn lâm trào , mở đầu bằng câu nói của Mạnh Tử :
- Trong các tội bất hiếu, tội nặng nhất là không con nối dỏi . Vương hậu không có con trai, Mị Nương có hai đứa. Vậy ý trẫm đã quyết.
Toại Lương thong thả bước ra, quỳ trước bệ rồng, hai tay nâng thẻ ngà (thẻ này các quan đều phải cầm ở tay khi vào chầu), và chậm rãi tâu :
- Muôn tâu Bệ Hạ , thần muốn nhắc nhở Bệ Hạ về di ngôn của Tiên đế . Vả chăng lời thần đã hứa với người trước mặt Bệ Hạ. Nay Bệ Hạ quyết ý như vậy, thần cũng không còn gì để nói . Thần xin hoàn lại Bệ Hạ tấm thẻ hầu trào này. Xin Bệ Hạ tha thứ cho tội vô lễ của hạ thần.
Nói dứt , Toại Lương đặt tấm thẻ ngà trước bệ rồng, rồi lạy dập đầu xuống đất nghe binh binh để tỏ ý phản đối .
Cao Tôn rất kinh ngạc trưởc cử chỉ và lời nói vô lễ của ông . Vua chưa kịp nói gì thì một giọng nói trong trẻo và lạnh lùng vọng ra từ sau bức màn :
- Đem tên khốn nạn đó ra mà giết đi !
Vô Kỵ vội tâu :
- Toại Lương can gián Bệ Hạ chỉ vì bổn phận. Không nên trách phạt.
Cao Tôn phán :
- Hãy đem y ra !
Buổi chầu một lần nữa gián đoạn nữa chừng.
Toại Lương bị bãi chức Tả Bộc Xạ và bị biếm ra làm Thứ Sử tại một quận miền rừng núi đất Qui Châu , Hình phạt này thường áp dụng cho các đại thần phạm tội nghịch ý vua .
Toại Lương ra đi không ân hận điều gì. Ông chỉ buồn là không biết sẽ còn những chuyện gì xảy ra nữa.
Với sự giựt dây của Mị Nương . Cao Tôn có những quyết định táo bạo và độc đoán.
Vua không cần nghe lời các đại thần can gián.
Cao Tôn và Mị Nương để ý thấy trong buổi chầu mới rồi , Lý Tịch không đến dự. Có lẽ ông là người dễ bảo hơn mấy người kia . Hiện ông đã được phong làm Quốc công .
Cao Tôn đang cần một vị có tước nãy để làm lễ tấn phong Hoàng hậu .
Vua gọi ông vào để hỏi ý kiến.
Ông đáp :
- Ấy là việc riêng trong gia đình của Bệ Hạ , kẻ bề tôi đâu dám dị nghị gì.
Vua rất mừng, bèn xuống chỉ truất ngôi Vương hậu và phong cho Mị Nương làm Chánh Cung Hoàng Hậu .
Tin này đồn ra ngoài làm dân chúng rất xúc động và là đầu đề cho mọi người đàm tiếu . Họ còn thêm mắm thêm muối để biến câu chuyện thành một vụ bỉ ổi ghê gớm . Họ bảo tân Hoàng hậu từng làm vợ của vua cha . Bà đã đi tu và đáng lẽ bây giờ còn là bà vãi chùa Hưng Long ; bà có con với Vua từ hồi còn là nữ ni v.v... Vậy bà là một con điếm. Khắp các trà đình tửu quán, đâu đâu cũng có tiếng sầm sì, bàn tán.
Vô Kỵ nằm bẹp ở nhà, nghiền ngẫm nỗi buồn của mình.
 
Ngày lễ tấn phong được định vào tháng mười một , tức một tháng sau đó. Buổi lễ sẽ được cử hành cực kỳ trọng thể với đầy đủ nghi thức hơn cả lễ đăng quang của một vị Hoàng đế, để chứng tỏ Võ Mị Nương là Hoàng hậu chính thức. Vả lại, những gì xa hoa, lộng lẫy đều hợp với bản tính của Mị Nương .
Hứa Kỉnh Tôn, vị sử gia khôn ngoan của chúng ta, đương nhiên đứng ra phụ trách phần nghi thức của buổi lễ. Có đến hàng ngàn việc y phải lo trong vòng một tháng trời : lễ phục, xe, ngựa, ngọc ấn , âm nhạc, vũ công người giúp vui , tiếp tân , sửa soạn cho các Hoàng tử và Công chúa, sắp đặt triều thần. vv .
Ngày lễ tới . Tiếng đàn ca nhả nhạc tưng bừng. Chánh điện chật ních các vị đại thần.
Thị nữ đỡ Mị Nương ra . Trông nàng hôm nay thật lộng lẫy với chiếc vương miện đầy châu ngọc sáng chói và chiếc áo triều phụng rực rỡ ; hài và thắt lưng đều có thêu chỉ vàng như Hoàng đế. Từ cách ăn mặc đến cử chỉ trông nàng đúng là một bà Hoàng. Nàng rất điềm tĩnh và bình thản nhận lấy hộp Ngọc đường tỷ ấn do Quốc công Lý Tích long trọng trao tận tay (khôi hài thay, ngày sau chính nàng cho người phân thây vị Quốc công này). Sau đó nàng bước lên ngai Chánh Hậu . Các đại thần đều đến chúc mừng.
Theo sự xếp đặt đặc biệt, sau buổi lễ tại chánh điện, Võ Hậu sẽ ra mắt tất cả quần thần lại Bảo tháp ngoài Tây môn . Chiếc xe ngựa đặc biệt dành cho Hoàng hậu vào những dịp đại lễ đã sẵn sàng. Đây là một chiếc xe lớn , thân xe màu xanh và vàng, có tám cửa sổ lộng khung kính và màn che màu đỏ, nóc xe và thành xe sơn son, quanh xe có cắm nhiều lông chim trĩ (tượng trưng cho Hoàng hậu). Những con ngựa kéo xe cũng được trang điểm rực rỡ. Chiếc xe được dẫn đường bởi một toàn kỵ binh ăn mặc rất đẹp.
Khi tới Tây môn, Võ Hậu bước lên Bảo tháp và đứng lại lan can trên sân thượng .
Bá quan văn võ và sứ thần của các nước chư hầu đều quỳ dưới chân tháp. Tất cả đều mặc lễ phục. Những người ở hàng đầu lễ phục đỏ thẫm, dây lưng vàng dát ngọc, là các vương tước và các đại quan từ tam phẩm trở lên . Phía sau họ , những người mặc áo tím, dây lưng vàng, là các quan tứ phẩm , những người mặc áo tím nhạt, dây lưng vàng, là ngũ phẩm. Những người mặc áo xanh lá cây, dây lưng bạc, là lục và thất phẩm, v.v .
Võ Hậu mỉm cười để đáp lại cử chỉ cung kính của các bề tôi . Sau đó bà trở về cung để chủ toạ một buổi tiếp tân đặc biệt dành cho phu nhân của các quan và các sứ thần chư hầu tại nội cung . Các phu nhân đều thán phục phong thái và vẻ ung dung của Võ Hậu . Họ cố quên đi nguồn gốc của bà. Có người nhận xét miệng bà hơi rộng , chứng tỏ bàn tính tham lam . Có người lại sợ ánh mất sắc như dao của bà, ánh mắt của những phụ nữ rất cương quyết. Bà không bao giờ ngượng ngập, luôn luôn thích gặp và nói chuyện với mọi người, và nhất là thích nghe mọi người tâng bốc. Ngày lễ hôm nay bà đã phá bỏ rất nhiều lệ cũ.
Sau buổi tiếp tân, một tiệc yến được dọn ra để đải khách, có các đoàn ca vũ tới trình diễn.
Cuộc vui kéo dài tới khuya khiến vua cũng mệt phờ râu .

-Hồi 5-
VÕ TẮC THIÊN
 
Võ Hậu được tấn phong vào tháng 11 năm 655 , khi bà được ba mươi tuổi.
Tên bà được đổi là Võ Tắc Thiên. Bà mong mỏi và đã đạt được địa vị tôn quí nhất của một người đàn bà. Nhưng tham vọng của bà không phải chỉ có vậy.
 
Không ai hiểu được đàn bà trừ phi đã cưới họ làm vợ .
Cao Tôn đã nhận ra điều đó rất sớm.
Chỉ một tháng sau khi chính thức cưới Mị Nương, Cao Tôn đã nhìn ra bản chất của bà. Tuy vậy, ông vẫn có cảm giác khoan khoái vì có một người giúp ông đắc lực từng chuyện nhỏ cũng như chuyện bên ngoài. Ông nhận thấy Võ Hậu không phải chỉ là một món đồ chơi xinh đẹp như Triệu phi . Ông bắt đầu suy nghĩ về bà Quí phi này, cũng như về bà Hoàng hậu mà ông đã kết tội. Bỗng dưng ông cảm thấy tràn trề hối hận. Dù sao, ông cũng không để cho Võ Hậu thấy những ý nghĩ của ông .
Một ngày kia, Võ Hậu rời cung đi thăm vài người họ hàng. Cao Tôn bèn quyết định đi thăm hai người đàn bà đáng thương kia . Ông đi thơ thẩn về phía lãnh cung , trong lòng nóng nãy và có cảm giác như kẻ phạm tội .
Khi đến nơi ông thấy lãnh cung khoá kỹ , chỉ chừa một lỗ hổng ở bên cạnh để đứa cơm nước vào bên trong .
Thường thường các Hoàng hậu hay Cung phi có tội đều bị giữ tại lãnh cung, nhưng đâu đến nỗi bị nhốt giống tù như vậy.
Cao Tôn ghé miệng gần lỗ hổng và gọi :
- Ái hậu, ái phi ! Hai khanh đâu ?
Một lát sau, giọng nói yếu ớt và buồn rầu của Triệu phi vọng ra :
- Sao Bệ Hạ lại gọi bọn thiếp như vậy. Bọn thiếp đâu còn là Hoàng hậu hay Quý phi nữa.
Ngừng một chút, Triệu phi lại tiếp, giọng có vẻ cầu khẩn :
- Xin Bệ hạ hãy vì nghĩa cũ mà tha bọn thiếp ra . Chỉ cần ra khỏi chốn này là bọn thiếp sẽ đội ơn Bệ Hạ muôn đời.
Cao Tôn cảm thấy bồi hồi xúc động. Ông an ủi :
- Hai khanh đừng lo . Trẫm sẽ liệu cách.
Cao Tôn quay về cung, tâm tư nặng trĩu. Ông cảm thấy vừa xót xa vừa hổ thẹn. Ông có biết đâu mấy đứa tâm phúc của Võ Hậu đã theo dõi ông và báo cáo cho bà biết ngay .
Võ Hậu thừa rõ ông là người yếu đuối về mặt tình cảm, nên bà đã tổ chức một hệ thống gián điệp hoạt động rất đắc lực. Tai mắt bà đặt khắp nơi để đề phòng những chuyện bất ngờ, ví dụ như chuyện vua đến thăm Hoàng hậu ngày hôm nay, hoặc chuyện vua lẻn đem ni cô nào đó vào cung để lật đổ bà , như bà đã từng lật đổ Vương hậu.
Khi Võ Hậu về tới cung, bà được báo cáo đầy đủ về cuộc viếng thăm lén lút của Vua .
Hiển nhiên Vua hãy còn nhớ tới người cũ. Bà sẽ cho họ biết tay .
Cao Tôn chưa kịp hỏi han gì, Võ Hậu đã chặn trước. Bà vặn hỏi vua về vụ xuống lãnh cung thăm Hoàng hậu và Triệu phi, nhưng Vua một mực chối. Cuối cùng Võ Hậu nói :
- Nếu Bệ Hạ không đi thăm họ thì hay lắm.
Võ Hậu không phải người có thể chấp nhận được việc vua đoái thương đến hai người đàn bà kia. Bà sẽ chấm dứt hành động này, không những để trả thù hai người đàn bà xấu số đó, mà còn cảnh cáo các cung phi, mỹ nữ khác. Bà sẽ cho tất cả một bài học. Là đàn bà, bà biết đàn bà nguy hiểm như thế nào.
Võ Hậu ra lệnh cho thuộc hạ đánh hai người đàn bà khốn khổ mỗi người một trăm roi. Sau đó bà cho chặt hết chân tay họ rồi ngâm trong hầm rượu.
Bà nói :
- Hãy cho chúng hưởng những cảm giác mê ly tận xương tuỹ cho đến khi chúng biến thành nước...
Vài ngày sau, hai người đều chết vì không chịu nỗi sự hành hạ.
Được tin này, Võ Hậu chỉ mỉm cười. Nghe lời Hứa Kỉnh Tôn,
Võ Hậu biếm tất cả họ hàng, thân thích của Vương hậu và Triệu phi ra Quảng Đông, một miền đất xa xôi ở phía Nam. Võ Hậu còn đòi Cao Tôn phải cho người đào mộ thân phụ Vương hậu (một vị quốc công) để bầm thây.
Vua thấy làm như vậy lá quá bất nhân nhưng cũng nghe theo.
Từ đó Võ Hậu càng ngày càng độc ác.
Thêm vào đó, bà lại có một lối chơi chữ cay độc : Bà lấy làm thú vị khi nghĩ ra chữ Vương vần với "hổ mang" và chữ Triệu đồng âm với "kên kên" , thế là bà xuống chỉ bắt mọi người kêu những người còn lại trong hai họ này là bọn "hổ mang" và bọn "kên kên" .
Giai đoạn đầu của đời bà chấm dứt, đánh dấu một thành công rực rỡ trên xác chết của hai người đàn bà khác.
Võ Hậu có thân hình đẹp đẽ da thịt thơm tho... nhưng tất cả chỉ là nọc độc giết người.
Cao Tôn không khác gì con cá đớp miếng mồi ngon , đến khi cảm thấy lưỡi câu đã mắc vào ruột mình thì có muốn nhả ra cùng không được nữa.
Cao Tôn đau đớn và rùng mình vì những cảnh chém giết không cần thiết .
Tại sao không để cho họ một cái chết nhẹ nhàng hơn, như tự treo cổ để khỏi đau đớn .
Ông cảm thấy tai hoạ chụp xuống hai người đàn bà đó như chụp xuống cả chính ông. Trước đó , ông không hề hay biết các hành động dã man đó. Ông tự hỏi ông là vua hay chỉ là một đứa ăn mày ? Lương tâm ông bắt đầu nổi dậy chống lại người đàn bà độc ác, nhưng ông không nói gì. Chiến tranh lạnh bắt đầu.
Dần dần mọi người hiểu mục đích của Võ Hậu khi bà hành động tàn bạo như vậy . Bà muốn trong nhà phải được quét sạch sẽ, hay
nói cách khác chế độ đa thê phải chấm dứt, dù là Vua cũng vậy . Nhiều thê thiếp quá, Vua chỉ đuối sức thêm ! Vậy không cần cung phi, mỹ nữ gì nữa. Tuy nhiên, để Vua khỏi mất mặt với các Vương hầu, bà sẽ giữ lại một số cung nữ để phụ tá Vua trong việc giử gìn đạo đức.
Với mục đích bảo vệ luân lý, bà đặt ra hai chức phụ tá đạo đức thay thế bốn cung phi, và bốn chức giám sát tinh thần thay thế chín cung tần, để giúp Vua và nhắc nhở Vua khỏi lạc bước vào cảnh mê sa tội lỗi .
Đàn ông sinh ra có người tự nhiên đạo đức , có người bị bắt phải đạo đức. Cao Tôn ở trong đám người thứ hai. Hành động của Võ Hậu khiến ông xa lánh mọi người, ông sống trong cắn rứt và đau buồn. Tình yêu của ông đối với Võ Hậu đã biến thành sự sợ hãi. Ông có cảm tưởng như mình đã lấy phải một con báo gấm. Hình ảnh con báo nãy luôn luôn theo ông vào giấc ngủ và tạo nên những giác mơ hãi hùng.
Người ta không thể yêu đương một người đàn bà mà người ta sợ hãi và chán ghét cùng cực . Tuy chưa già (mới hai mươi tám tuổi), ông đã cảm thấy bà vợ không còn kích thích được ông nữa. Điều này càng cảm ông xấu hổ và hối hận. Ngọn lửa ham muốn của ông đã bị Võ Hậu dập tắt. Đây là lý do mà mãi sáu năm sau Võ Hậu mới sinh được người con thứ tư tên là Đán (ba người con trước là : Hoằng, Hiền và Triết) và là nguyên nhân đưa đẩy Võ Hậu vào những cuộc ngoại tình liên miên.
Ngoài ba mươi tuổi, Cao Tôn mắc bệnh thần kinh , thường nhức đầu , choáng váng và bị một số chứng bịnh khác mà các quan Thái y không tìm ra . Tóc ông bắt đầu bạc . Tính ông càng ngày càng nhút nhát , ông ghét việc triều chính , thường để mặc Võ Hậu thao túng .
Điều mong ước duy nhất của ông là hãy để ông yên .

---Hồi 6---
THANH TRỪNG
Võ Tắc Thiên không phải là người chỉ thích được quần chúng coi như thần tượng, triều thần coi như một bà Hoàng hậu lộng lẫy xinh đẹp, hay được mọi người tung hô, bái phục như trong dịp lễ tấn phong . Thâm tâm bà mơ tới một hình ảnh cao xa hơn : Bà muốn mình phải là một bà Hoàng thực sự. Một bà Hoàng vĩ đại. Bà say mê với ý tưởng bà sẽ làm những việc kinh thiên động địa để cái tên Võ Tắc Thiên phải được in đậm trong sử sách. Bà sẽ là một Võ Tắc Thiên Đại đế, vô song, xuất chúng.
 
Công việc đầu tiên và quan trọng bà phải làm là thống nhất chính quyền. Theo bà, guồng máy chính quyền chỉ hoạt động đắc lực khi tất cả triều thần tuyệt đối nghe lời một người duy nhứt. Bà không khi nào quên được bốn kẻ đã phá rối và cản bước tiến của bà.
Hai tháng sau ngày lễ tấn phong Hoàng hậu. Thái tử Lý Trung (con của Vương hậu) bị phế để Hoằng (con cả của Võ Hậu) lên thay . Hứa Kỉnh Tôn được phong làm Cấp Sự Trung , tối tối đến Tây môn để chờ lệnh Võ Hậu. Bà tin dùng hắn vì hắn rất rành luật lệ.
Bà coi hắn như chiếc roi dùng để đập lên đầu các triều thần bắt họ làm việc. Đối với bà, công việc là công việc, không thể xen tình cảm vào được .
 
Để thực hiện việc thống nhất chính quyền , bà thanh trừng những kẻ chống đối.
Toại Lương đã bị đổi đi xa, nhưng Vô Kỵ , Hàn và Lai vẫn còn trước mắt bà . Tuy Vô Kỵ chỉ đứng bên lề cuộc chống đối và giữ yên lặng, nhưng ông là người biết quá nhiều chuyện. Ông đã trải qua ba đời Vua : Cao Tổ, Thái Tôn và Cao Tôn . Hàn và Lai cũng không thực sự chống đối, họ chỉ là những lão thần quá thẳng thắn và cương nghị, không chịu theo bà ngay, nhưng bà cũng không chấp nhậu được. Bà không thích một triều đình lộn xộn, mỗi người một ý. Đã đến lúc bà củng cố thế lực, mọi người phải ngoan ngoãn tuân theo bà .
Trong ba người đó, Võ Hậu cảm thấy chỉ có Vô Kỵ là tay khó chơi nhất, vì ông là chỗ nương tựa của Cao Tôn, lại là một người thế lực rất lớn. Bà quyết định sẽ không triệt hạ ngay mà chỉ chặt hết các vây cánh của ông trước, cho đến khi ông cô thế bà mới ra tay. Quyết định này chứng tỏ tài năng chính trị của Võ Hậu rất dồi dào .
 
Hàn là người đầu tiên gây nên cớ để Võ Hậu triệt hạ : Ông đã dám xin tội cho Toại Lương . Việc Toại Lương bị biếm đi xa làm cho lương tâm ông không lúc nào được yên . Sau một năm chờ đợi, ông cảm thấy đã đến lúc phải làm bổn phận của một người bạn và nhiệm vụ của một quan đầu trào : xoá bỏ sự bất công đối với Toại Lương .
Là người thừa hưởng truyền thống bất khuất của đời vua trước, ông luôn luôn giữ vững lập trường, sẳn sàng chỉ trích Vua và mất chức nếu cần.
Trong khi tranh đấu cho Toại Lương được trở về, ông đã vào chầu và đọc một bài sớ rất dài, nhắc nhở Vua về nguyên tắc căn bản trong việc trị vì là phải trọng dụng các triều thần thẳng thắn, cương nghị ông nêu trong lịch sử những trường hợp nước mất nhà tan chỉ vì sự ra đi của các bậc trung thần.
Rồi ông kết luận : Dù Toại Lương có xúc phạm đến Bệ Hạ, y đã phải chịu hình phạt trong suốt một năm . Cúi xin Bệ Hạ hãy tha tội cho y .
 
Khi đọc sớ , có thể ông không biết là Võ Hậu đang ngồi phía sau bức màn. Hoặc ông biết mà không cần.
Nghe sớ xong, Cao Tôn nói :
- Trẫm rất tôn trọng những lời của khanh vừa nêu ra. Nhưng trẫm nghĩ khanh chỉ làm cho nội vụ thêm rắc rối . Trẫm biết Toại Lương thẳng thắn , nhung y lỗ mãng quá sức. Trẫm trừng phạt y không phải hay sao ?
Hàn trả lời :
- Tâu Bệ Hạ , thần lại nghĩ khác. Xây dựng một triều đại vững mạnh, công việc tiên quyết là phải chọn lựa và trọng dụng các hiền thần. Vấn đề là Bệ Hạ muốn dùng nhân tài hay các kẻ nô lệ. Người ta thường nói : một hạt cát có thể làm ngừng chạy cả bộ máy. Thần e rằng có vài cá nhân đang lợi dụng sơ hở để bôi lọ và khai trừ các công thần, phương hại đến toàn thể triều đình .
Những lời này công nhiên phỉ báng Võ Hậu. Bà không nói gì trong suốt buổi chầu, nhưng sự yên lặng của bà càng đáng sợ hơn.
Sồ phận của Hàn đã được quyết định .
 
Hẳn chúng ta còn nhớ, vị Thái tử trước là Lý Trung bị truất vào năm mười ba tuổi vì không có ai đỡ đầu. Trung chỉ là con một cung tần tầm thường được Vương hậu đem về nuôi . Nay Vương hậu đã chết, Trung hết chỗ nương tựa . Võ Hậu nghĩ ra một kế. Bà phao tin Trung muốn cướp ngôi và bịa ra một âm mưu soán nghịch. Sau đó bà ghép những người chống đối hoặc làm vướng chân bà vào âm mưu tưởng tượng đó.
Thế là mấy năm tiếp theo, mũi dùi chính trị tập trung vào cậu bé đáng thương mới mười mấy tuổi đầu này. Cậu luôn luôn bị theo dõi và sống lòng phập phòng lo sợ.
Đầu tiên Hàn và Lai bị ghép vào tội phản nghịch vì đã kết đảng với Lý Trung và mưu đồ nỗi dậy. Hàn bị đầy ra đảo Hải Nam còn Lai ra miệt Chiết Giang, tận bờ biển phía Đông để hai người có dịp suy ngẫm về những lỗi lầm của mình.
Vì Cao Tôn cũng đang muốn tránh mặt mấy vị đại thần đó, nên Vua rất hài lòng về việc này.
Hứa Kỉnh Tôn ngang nhiên làm thủ tục cho họ đi đầy không hề chứng minh tội trạng mà Vua cũng chẳng truy vấn. Giả thử âm mưu có thật thì Lý Trung đã không thoát khỏi Hoàng cung và hai ông đã bị đem ra xữ trảm.
Hứa Kỉnh Tôn không cần để ý đến chi tiết đó vì Võ Hậu là chỗ dựa vững chắc của hắn. Vô hình chung, hắn được ngồi vào chiếc ghế Thị Trung của họ Hàn.
Hứa Kỉnh Tôn chưa lấy thế làm hài lòng . Hắn điều nghiên tình hình rồi quả quyết rằng cuộc âm mưu phản loạn đã bắt đầu phát động tại Quí Châu và do Toại Lương cầm đầu.
Hắn còn bảo Hàn đã cố ý đưa Toại Lương ra Quí Châu để mưu đồ hoạt động.
Lần này Toại Lương bị đầy đi xa hơn nữa, tận Hà Nội - thuộc bán đảo Đông Dương - tách khỏi vùng đất văn minh .
Toại Lương bèn viết một bức thư cho Cao Tôn, kể lại chuyện Cao Tôn đã khóc ngất trong tay ông sau khi được phong làm vua trước linh cửu của Thái Tôn . Ông tỏ ỷ xin lỗi Vua về những lời xúc phạm và khẩn cầu Vua cho phép ông được trở về Trung Hoa, nhưng không thấy trả lời. Năm sau ông mất và được chôn tại Hà Nội. Hai người con trai của ông cũng lần lượt chết trong khoảng thời gian này.
Toại Lương, Hàn và Lai đã bị quật ngã.
Giờ đây chỉ còn lại mình Vô Kỵ . Ông cảm thấy điều bất tường sắp xảy ra nên ông dành hết thì giờ để viết nên một bộ sử về hai triều đại trước. Khi hoàn tất bộ sử gom làm mươi tập này, ông được vua ban thưởng hai ngàn cây lụa .
 
Rồi việc gì phải tới đã tới...
Mùa xuân năm 659 , Hứa Kỉnh Tôn thấy đã đến lúc phải dùng mọi phương pháp để buộc tội Vô Kỵ . Hắn lại dùng chiêu bài "Cuộc phản loạn của Lý Trung" để hại ông .
Cơ hội đã đến ...
 
Vô Kỵ có một người bạn họ Vi . Một hôm Vi bị bắt vì tội ăn hối lộ.
Hứa Kỉnh Tôn - hiện đã là Trung Thư Lệnh kiêm Trưởng quan Đại Lý Viện - bèn bảo Vi là nếu chịu vu cáo cho Vô Kỵ thì sẽ được tha, nhưng Vi không chịu. Sau nhiều cuộc tra tấn dã man, Vi vẫn một mực không chịu bán bạn cầu an. Sau Vi chịu không nỗi, bèn tìm cách tự sát . Thấy Vi sắp chết. Hứa Kỉnh Tôn tâu láo là Vi đã cung khai Vô Kỵ mới là đầu não của cuộc mưu phản, chứ không phải Toại Lương .
Được tin nầy, Cao Tôn rất xúc động .
Vua ra lệnh cho một vị quan khác là Viên Công Hữu điều tra lại. Nhưng Hữu lại chính là vây cánh của Hứa Kỉnh Tôn nên kết quả cuộc điều tra giống hệt như lời báo cáo của họ Hứa.
Cao Tôn vẫn không tin :
- Báo cáo láo ! Cậu ta không bao giờ lại làm việc đó. Làm như vậy ông có lợi gì ?
Hứa Kỉnh Tôn đã sắp sẵn câu trả lời :
- Tâu Bệ Hạ, ngày trước chính Vô Kỵ là người đề nghị lập Trung làm Thái Tử. Nay Trung lại truất, ông cảm thấy địa vị của mình bấp bênh nên phải tính kế. Vả lại ông là người luôn luôn chống đối Hoàng hậu, dĩ nhiên ông phải sợ mất chức, ông mưu đồ đưa Trung lên ngôi là để bảo tồn quyền lực hiện có.
Cao Tôn rất buồn vì bãi chức Vô Kỵ là tự chặt cánh tay phải. Vua lại do dự, không muốn ký giấy bắt giữ Vô Kỵ.
Vua thở dài :
- Ta rất xấu hổ về việc này. Người trong gia đình mà phải bắt bớ nhau.
Kỉnh Tôn nhấn mạnh thêm là phải bắt Vô Kỵ ngay vì ông có thế lực rất lớn. Biết sắp bị bắt, ông có thể hành động liều lĩnh.
Cao Tôn cũng cảm thấy không thể vì tình cảm riêng mà để gây hoạ lớn.
Tối hôm đó, trước mặt Võ Hậu, Cao Tôn đã ký lệnh bắt Vô Kỵ và biếm ông ra đất Quí Châu. Vô Kỵ là người góp phần vào việc tạo lập ra nhà Đường. Tên ông gắn liền với Thái Tôn . Vì vậy Cao Tôn cho phép ông giữ nguyên phẩm tước và ra lệnh cho các quan địa phương phải tiếp đón ông như bậc đại thần của triều đình.
Năm sau, Hứa Kỉnh Tôn sai Viên Công Hữu ra Quí Châu buộc Vô Kỵ phải khai những đồng loã , nhưng Vô Kỵ không chịu . Thấy đã hết chỗ dung thân, ông tự treo cổ.
Thế là bản cung khai của ông được gởi về triều. Dĩ nhiên đây chỉ là một bản cung khai giả mạo đã được viết ra lúc Hữu chưa đi Quí Châu.
Hữu còn có nhiệm vụ ra đảo Hải Nam để kiếm họ Hàn và ép ông tự sát. Nhưng khi y tới nơi, Hàn đã chết. Y bắt phải mở áo quan để y kiểm soát.
Gia đình Vô Kỵ và Hàn bị đuổi ra Quảng Đông để làm nô lệ .
Lúc đó Hoàng tử Lý Trung được mười tám tuổi . Chàng rất buồn khi thấy tên mình luôn luôn gắn liền với một âm mưu tưởng tượng, đã làm hại không biết bao nhiêu người. Chàng bị bắt và giáng xuống làm thứ dân, rồi bị đầy đi Quí Châu, nơi Vô Kỵ đã thở hơi cuối.
Sau khi chứng kiến những sự thật thê thảm, chàng luôn luôn sống trong lo âu . Chàng thường ăn mặc giả gái và thay đổi chỗ ngủ để tránh các cuộc ám sát có thể xảy ra. Nỗi lo âu càng ngày càng đè nặng tâm thần chàng khiến nhiều đêm chàng vùng dậy và bỏ chạy vì những giấc mơ hãi hùng.
Chàng thường nhờ thầy bói giải thích nhưng điềm mộng mị để biết mà đề phòng. Chàng càng ngày càng tiều tuỵ, cô độc...
Tuy nhiên, Võ Hậu vẫn không đả động đến chàng vì thấy chàng còn có thể dùng được việc.
Trong vòng năm năm, kể từ khi Võ Mị Nương lên ngôi Hoàng hậu, bốn đối thủ của bà đều đã bi triệt hạ : Toại Lương, Vô Kỵ, Hàn và Lai. Riêng ông Lai không phải do Võ Hậu giết, nhưng vì thất vọng và phẫn uất. Ông đã liều lĩnh xông pha ngoài mặt trận và bị giết. Giờ đây Võ Hậu tự do thao túng triều đình. Mọi việc đều theo đúng ý bà.
Hết phần 2, xem tiếp phần 3

 

 

 

Chia sẻ bài viết của bạn qua:

loading...
loading...