Quay về Bạn đang ở trang: Home Giải trí Thơ Dòng thời gian, vẫn lặng trôi bất tận

Dòng thời gian, vẫn lặng trôi bất tận

Được đăng ngày Thứ bảy, 04 Tháng 2 2017 21:10
loading...

Chia sẻ bài viết của bạn qua:

Mùa yêu thương kéo nắng vàng, rải hạt

Trải thương yêu, hai đứa lại gần nhau.

 Em từng nói, đã khóc vì anh

Để cuộc tình ta thành từ đó
Em từng nghĩ về anh và nỗi nhớ
Tựa vai anh, bỡ ngỡ phút giao mùa.

Và cứ thế, tình ta vội ùa về
Theo năm tháng, mùa yêu thương kề cận
Dòng thời gian, vẫn lặng trôi bất tận
Mang thương yêu, những tình khúc ngân nga

Em nhớ không? Những ngày đã qua
Phút mặn nồng, đơm hoa, kết trái
Mình bên nhau, hai như là một
Hai trái tim, thổn thức một cuộc tình.

Anh vẫn nhớ! Những ngày mình bên nhau
Bữa cơm rau nhưng tình sâu, nghĩa nặng
Cơm đầy chén, canh nhạt, vàng trứng rán
Đĩa dưa leo, thái lát, gém ăn cùng.

Nhớ không em những lúc anh vùng vằng
Em hờn dỗi, mình giận nhau cả tháng
Mùa yêu thương kéo nắng vàng, rải hạt
Trải thương yêu, hai đứa lại gần nhau.

Anh vẫn nhớ những chiều nhẹ mưa bay
Đưa em về mà mắt cay trong gió
Mình nhìn nhau, không lời nào muốn ngỏ
Cùng nghẹn ngào, trước giờ phút xa nhau.

Và giờ đây, mình chẳng còn bên nhau
Tình âu sầu, rẽ lối, đường ai bước
Em được sống trong thương yêu, mùa mới
Để lòng anh, hóa lạnh nơi tình thơ.

Nhớ không em đã bao lời hẹn ước
Mình bên nhau, mãi không bước rời
Để giờ đây, anh chôn chặt tình đời
Mang tình lạnh, phủ hồn mình, năm tháng.

Em biết không? Lòng anh còn trống vắng
Tâm hồn anh, giờ sáng nắng, mưa chiều
Mùa yêu thương, anh chẳng có bao nhiêu
Nhưng đủ để gửi đôi điều thương nhớ.

Theo Lê Khánh (Dân Việt)

Chia sẻ bài viết của bạn qua:

loading...
loading...