Chủ nhật19112017

bantintuvan24.7@gmail.com

Quay về Bạn đang ở trang: Home Giải trí Thơ Chỉ mong con “chân cứng đá mềm”

Chỉ mong con “chân cứng đá mềm”

Được đăng ngày Thứ năm, 20 Tháng 4 2017 20:31
loading...

Chia sẻ bài viết của bạn qua:

Để lầm lỗi như con dao cứa ruột

Con van xin, con gửi gắm cho đời!

 

XIN MẸ

 

Con xin mẹ, dù lời xin quá muộn

Bởi bây giờ con đang tuổi bảy mươi

Bóng dáng mẹ khuất dần vào thiên cổ

Thắp nén hương xin tạ lỗi với người

 

Xin tạ lỗi ngày con còn bé dại

Sống lang thang như lũ dế bãi bồi

Ăn ngọn cỏ, uống vô tư sương sớm

Khi đường xa mẹ chạy chợ ngược xuôi

 

Xin tạ lỗi ngày con ra chiến trận

Cứ ngỡ mình chịu ác liệt gian nan

Nào đâu biết mẹ sống bên ụ pháo

Ngày tải thương, đêm chung sức cứu hàng

 

Nhà bom dội, hai lần lều dựng tạm

Thư cho con vẫn kể chuyện bình yên

Chị con chết, mẹ giấu chưa báo vội

Chỉ mong con “chân cứng đá mềm”

 

Xin tạ lỗi ngày đoàn viên trở lại

Chốn làng quê mẹ vẫn ở một mình

Bếp rơm ướt, cơm mẹ ăn sống sượng

Cốt “dâu con trong đạo gia đình...”

 

Xin tạ lỗi những ngày già lẩn khuất

Mẹ lạc đường, con cháu mất công tìm

Ngày ba bữa mẹ bảo chưa ăn uống

Giờ bảy mươi chắc lẩm cẩm đến mình…

 

Xin tạ lỗi, ngàn lời xin tạ lỗi

“Nước trong nguồn” bỗng chảy xiết mẹ ơi!

Để lầm lỗi như con dao cứa ruột

Con van xin, con gửi gắm cho đời!

DUY THẢO

 Mẹ! Đó là từ thiêng liêng nhất của mỗi người con trên thế gian này, không phân biệt trẻ già, trai gái, tôn giáo hay màu da chủng tộc. Mẹ! Đó là từ đầu tiên ta có trong đời và cũng là từ cuối cùng trước khi nhắm mắt chúng ta đem theo về nơi đất mẹ. “Xin mẹ” là lời tạ lỗi của Nhà thơ Duy Thảo khi ông 70 tuổi. Mồ côi không có tuổi…

 

Chia sẻ bài viết của bạn qua:

loading...
loading...