Chủ nhật19112017

bantintuvan24.7@gmail.com

Quay về Bạn đang ở trang: Home Giải trí Thơ Truyện và Thơ Truyện Truyện sử VN Nạn đói năm 1945, những ký ức lịch sử

Nạn đói năm 1945 (kỳ 2): Dưới đáy của địa ngục - Bài 2: Bi thương hơn chết đói

Cũng ở xã này, vợ chồng ông Viên Đình Thiện đói quá không chịu được cứ bốc vỏ trấu nhét mồm nhai mãi không chán. Nhai đến một lúc chồng lăn ra chết rồi vợ cũng chết theo, thối rữa ở trong nhà. Người làng đặt xác họ vào cái bồ rồi kéo đi chôn.

Xem tiếp...

Nạn đói năm 1945 (kỳ 1): Thảm cảnh quê nhà bài 3-Người khiêng xác

- Thôn này lúc cao điểm một ngày chết mấy chục người. Cả người thôn mình lẫn người nơi khác đến đây rồi chết. Cứ sau mỗi đêm lạnh là lại la liệt xác người trong nhà ngoài ngõ, giữa đồng. Tuần đinh lấy dây buộc vào cổ tay, cổ chân, cổ họng người chết rồi kéo lê ra hố quăng xuống. 

Xem tiếp...

Nạn đói năm 1945 (kỳ 4): Chặng cuối của cuộc đọa đày -Bài 1- Nơi đóng cửa trần gian

Tấm bảng treo trước cổng trại ghi: ngày 26/4: buổi sáng số người còn lại 3.020 - số người chết 16. Buổi chiều, số người mới vào 2.000, số người chết 18”. Ông  Điền kể: đó là số  người trong trại, còn những người chờ  chực bên ngoài thì nhiều vô kể và họ chết bất cứ lúc nào.

Xem tiếp...

Nạn đói năm 1945 (kỳ 2): Dưới đáy của địa ngục - Bài 1: Nhà hoang - làng trắng

Chết vì đói là cái chết đáng sợ nhất của bất cứ sinh vật nào. Cái chết đến từ từ, không ngừng giày xéo, đày đọa con người trong đau đớn, tủi nhục và sợ hãi. Thế nhưng nạn đói năm 1945 còn gây nên những tấn thảm kịch mà không ai có thể tưởng tượng được.

Xem tiếp...

Nạn đói năm 1945 (kỳ 3): Hành trình của những “hồn ma” - Bài 3: Điểm hẹn Sinh tồn

- Bắt đầu từ mùa đông năm 1944, tôi đã thấy những đoàn hình nhân vô cùng thảm hại ùn ùn dắt nhau qua các phố.  >Áo quần họ là miếng giẻ buộc túm dính vào những bộ xương lắc lư. Những cái đầu trơ sọ, đính hai con mắt vàng trũng thất thần.

Xem tiếp...

Nạn đói năm 1945 (kỳ 4): Chặng cuối của cuộc đọa đày-Khi chúng ta no ấm

Có lẽ công việc công phu nhất của người còn sống khi ghi lại dấu ấn này chính là những tấm ảnh của nghệ sĩ Võ An Ninh và công trình khoa học đầy đặn của giáo sư Văn Tạo và các cộng sự. Tuy vậy công trình nghiên cứu trên mới chỉ in vài trăm cuốn một lần vào năm 1995.

Xem tiếp...

Nạn đói năm 1945 (kỳ 1): Thảm cảnh quê nhà - Tiếp

- Làng quê tan hoang xơ xác. Cỏ dại lút đầu gối mọc khắp đường đi, sân nhà, ngõ xóm. Tiếng trẻ con khóc như mèo hoang ai oán suốt đêm.

Xem tiếp...

Nạn đói năm 1945 - Những ký ức lịch sửNạn đói năm 1945 (kỳ 1): Thảm cảnh quê nhà

Hơn 2 triệu người đã chết vì đói... Cả nhà đói, cả dòng họ đói, cả làng cả xóm cùng đói. Cái đói kinh hoàng năm Ất Dậu 1945 ấy, người trẻ hôm nay sẽ không tưởng tượng nổi.

Xem tiếp...

Nạn đói năm 1945 (kỳ 3): Hành trình của những “hồn ma” - Bài 2: Nhân tính tiêu tan vì đói

Không hiểu lúc ấy họ kiếm được thứ gì, chắc là có thể ăn được nên hai người tranh nhau rất dữ. Đứa con co cả người nắm chặt tay bố. Hồi lâu đẩy con ra không được, người cha liền co chân đạp con xuống cầu. Đứa trẻ cố níu lấy thành cầu, hai mắt không rời miếng ăn trên tay bố.

Xem tiếp...

Nạn đói năm 1945 (kỳ 4): Chặng cuối của cuộc đọa đày: Bài 2-Những hố chôn tập thể

- Mới đầu người ta còn bọc chiếu, sau thì chỉ túm đầu, túm chân quẳng lên thùng xe. Trẻ con, người già, đàn bà, đàn ông, đầu, tay chân... lủng lẳng hoặc kéo lê trên đất. Ngày nào cũng vài chục xe như vậy rong ruổi. Mấy người kéo xe kể: nhiều hôm họ quăng xác chết lên xe, trong xe có tiếng thều thào… Có anh xe dừng lại bới đống xác thì không thấy ai kêu nữa. Có anh xe thì nói vọng vào: “Thôi đằng nào cũng ra nghĩa địa thì đi đi kẻo mai không ai chôn”.

Xem tiếp...

Nạn đói năm 1945 (kỳ 3): Hành trình của những “hồn ma” - Bài 1. Đoạn trường đày ải

- Lũ lượt những đoàn người như hình nhân bỏ quê hương tìm lên phố xá, mong kiếm thứ bỏ  vào mồm. Và cuộc hành trình ấy kéo dài từ  xó nhà đến Hà Nội đã biến con người thành hồn ma xác quỉ. Hoặc là gục chết bên đường hoặc ngoai ngoác sống trong khổ nhục...

Xem tiếp...

loading...