Quay về Bạn đang ở trang: Home Thì thầm Bạn trẻ cuộc sống Say nắng Lỡ "yêu" chồng bạn thân

Lỡ "yêu" chồng bạn thân

Được đăng ngày Thứ bảy, 18 Tháng 2 2017 15:12
loading...

Chia sẻ bài viết của bạn qua:

Tiễn tôi ra sân bay, Tú Oanh vẫn không khỏi ngạc nhiên sao tôi lại nhanh chóng có quyết định vào Nam như thế. Tôi và anh nhìn nhau, chỉ tôi và anh là hiểu. Và có lẽ, cũng chỉ nên để tôi và anh hiểu thôi, để tôi thoát ra khỏi những ám ảnh về tội lỗi của mình.

Gần ba mươi tuổi, ai cũng giục tôi yêu, lấy chồng, kẻo “gái ba mươi tuổi đã toan về già”. Tôi đã từng cười thầm chua chát, tôi cũng muốn lắm chứ, vì tôi đã tìm thấy người đàn ông mà tôi thật lòng rung động. Anh là người đàn ông đầu tiên khiến một cô gái vốn tôn thờ chủ nghĩa độc thân như tôi lại có ao ước gắn bó với một người đàn ông dưới một mái ấm gia đình. Nhưng tôi có thể làm gì hơn khi người đàn ông đó lại là chồng của người bạn gái thân thiết của mình.

Tôi và Tú Oanh vốn là bạn thân từ nhỏ, chúng tôi sống cùng trong một khu tập thể, từ cấp 1 đến cấp 3 đều học cùng nhau. Lên đại học, tôi vào Ngoại thương học, còn Tú Oanh học Sư phạm để thực hiện mơ ước làm giáo viên từ bé của cô. Tôi vốn độc lập, mạnh mẽ, hướng ngoại, còn Tú Oanh nữ tính, dịu dàng, truyền thống.  Tuy hai tính cách trái ngược nhau, nhưng chúng tôi đặc biệt thân thiết và hợp nhau.

Tôi vốn là một người tôn thờ chủ nghĩa độc thân.

 Học xong đại học, Tú Oanh đi dạy, tôi vào làm ở một công ty nước ngoài. Làm được gần một năm thì tôi có tin mừng là đã nhận được học bổng tại một trường đại học bên Úc. Tôi đã nhanh chóng sang nhập học. Tôi đã có hơn 4 năm trời học tập và hai năm ở lại làm việc ở đó. Còn Tú Oanh có một cuộc sống êm đềm ở Việt Nam. Tuy xa nhau, nhưng chúng tôi vẫn thường xuyên liên lạc với nhau, tâm sự cho nhau mọi chuyện trong đời sống. Tôi nghe Tú Oanh kể về người chồng của mình và rất hạnh phúc. Tôi không về dự đám cưới của cô nên chỉ biết mặt chồng cô qua ảnh. Một người đàn ông rất đỗi bình thường, với tôi lúc đó, không có gì sánh với những anh chàng hào hoa, lịch lãm luôn vây xung quanh tôi.

Sau gần 7 năm ở bên Úc, tôi quyết định về Việt Nam làm việc. Gặp lại Tú Oanh, tôi bất ngờ khi cô bạn thân vốn dịu dàng của tôi nay càng trở nên đằm thắm. Nhưng điều làm tôi choáng váng hơn cả là ấn tượng của mình với Quân, chồng của Tú Oanh. Tôi đã gặp nhiều những người đàn ông hấp dẫn đến từ nhiều nước trên thế giới. Nhưng chưa có ai để lại cảm giác đặc biệt với tôi như anh.

Kể từ ngày gặp anh, những khát khao yêu thương của người đàn bà trong tôi lại trỗi dậy.

 

 Càng tiếp xúc, tôi lại càng thấy đằng sau cái dáng vẻ giản dị của một kỹ sư tin học kia là một người đàn ông hiểu biết, thông minh và nhạy cảm. Tôi và anh có thể ngồi nói chuyện với nhau hàng tiếng đồng hồ về mọi thứ ở trên đời. Tôi không thể ngờ rằng một người tưởng như khô khan đến vậy lại có sở thích giống tôi: uống rượu vang và nghe nhạc jazz. Ngày càng nhận ra chúng tôi có quá nhiều điểm chung và tôi càng sợ hãi bởi lờ mờ nhận ra anh là người đàn ông mà tôi vẫn tìm kiếm.

Tôi đã cố gắng lẩn tránh, tìm mọi lý do, thậm chí nghĩ xấu về anh để cho tình cảm của mình không bị trỗi dậy. Nhưng mỗi lần chạy trốn như thế, tôi lại càng khát khao được gặp anh hơn. Sau mỗi giờ làm, không hiểu sao tôi lại mơ ước đến cảm giác được ngồi cạnh anh, nhâm nhi ly rượu vang và nói chuyện phiếm.

Tôi đã từng yêu, trong đó, một người yêu của tôi là người nước ngoài. Tất nhiên là tôi cũng từng hạnh phúc với tình yêu của mình nhưng thú thực là chưa có người đàn ông nào trói được con người ham mê tự do bay nhảy trong tôi. Hai lần yêu, là hai lần tôi khước từ lời cầu hôn. Từ trước đến giờ, tôi không có ý định kết hôn. Tôi muốn là một người phụ nữ độc lập, có thể tự lo cho bản thân mình, làm những điều mình muốn, có những đứa con của riêng mình.

Nhưng khi gặp anh, không thể lý giải nổi, tôi lại muốn dựa vào bờ vai anh sau mỗi khi họp hành căng thẳng ở công ty. Mỗi khi tiếp xúc với người đàn ông nào mà có tiếng lịch lãm, tôi lại ý nghĩ ngớ ngẫn là họ không thể bằng anh.

Cứ thế, tôi cũng không tin nổi rằng mình đã yêu anh, tình yêu của một người đàn bà thực sự, ao ước có một mái ấm bình dị như bao người phụ nữ khác. Nhưng mỗi lần tôi nhớ đến gương mặt hạnh phúc rạng ngời của Tú Oanh khi nói về chồng mình, về tình bạn thân bao năm của hai đứa, tôi lại thấy mình đang có những suy nghĩ tội lỗi.

Có lẽ anh cũng có những cảm nhận giống tôi, sự nhạy cảm của người phụ nữ đã mách bảo tôi như thế, dù cho anh chưa bao giờ nói với tôi điều đó. Chúng tôi đã bắt đầu có những cuộc hẹn hò riêng với nhau mà không có mặt Tú Oanh, tôi vẫn nói dối Tú Oanh là nhờ anh chỉ cho vài vấn đề tin học cần thiết cho công việc. Và dĩ nhiên là tin bạn, tin chồng, Tú Oanh không bao giờ nghi ngờ chúng tôi. Chúng tôi chưa bao giờ có ý định đi quá giới hạn, cho đến một ngày. Hôm đó, đứa bạn học cấp 3 khá thân với tôi và Tú Oanh làm lễ thôi nôi cho con, Tú Oanh hơi mệt nên nói tôi và Quân đi. Hôm đó, tôi buồn nên uống hơi nhiều và chỉ ngồi một lát là phải cáo lỗi ra về. Anh đưa tôi về nhà. Căn nhà chỉ có hai người bấy lâu phải kìm nén tình cảm của mình, chuyện gì đến đã phải đến.

Khi Quân đã về, một mình trong căn nhà vắng, tôi uống cạn chai rượu, mà đầu óc cứ tỉnh táo, lạnh như băng. Lần đầu tiên một người phụ nữ thành đạt, xinh đẹp như tôi cảm thấy mình bất lực trước cuộc sống của chính mình. Sau chuyện này, cả hai chúng tôi đều cảm thấy tội lỗi vô cùng.  Có thể với chúng tôi đó chỉ là tình yêu, còn với Tú Oanh, đó lại là cả cuộc sống của cô ấy. Tôi đã xin công ty chuyển vào công tác ở chi nhánh trong Sài Gòn.

Tôi muốn thoát khỏi chuyện tình tội lỗi này, tôi không thể sống thanh thản nếu đến với anh. Tú Oanh vẫn không hay biết gì, chỉ thắc mắc tại sao tôi lại đột ngột chuyển vào Sài Gòn trong tôi mới về Hà Nội được nửa năm, và mọi thứ đều đang rất tốt. Tôi quyết định ra đi, để tôi và anh có thể coi nhau như tri kỉ, để tôi không mất đi một người bạn thân thiết, để tôi có thể quên đi tội lỗi của mình. 

Theo 24h

Chia sẻ bài viết của bạn qua:

loading...
loading...