Thứ 527042017

bantintuvan24.7@gmail.com

Quay về Bạn đang ở trang: Home Giải trí Thơ Truyện và Thơ Truyện Truyện sử VN Nạn đói năm 1945, những ký ức lịch sử Nạn đói năm 1945 (kỳ 1): Thảm cảnh quê nhà bài 3-Người khiêng xác

Nạn đói năm 1945 (kỳ 1): Thảm cảnh quê nhà bài 3-Người khiêng xác

Được đăng ngày Thứ tư, 17 Tháng 8 2016 21:09
loading...

Chia sẻ bài viết của bạn qua:

- Thôn này lúc cao điểm một ngày chết mấy chục người. Cả người thôn mình lẫn người nơi khác đến đây rồi chết. Cứ sau mỗi đêm lạnh là lại la liệt xác người trong nhà ngoài ngõ, giữa đồng. Tuần đinh lấy dây buộc vào cổ tay, cổ chân, cổ họng người chết rồi kéo lê ra hố quăng xuống. 

Nạn đói năm 1945 (kỳ 1): Thảm cảnh quê nhà

Bài 3. Người khiêng xác

Chỉ  ra  vườn  chuối  phía  sau  nhà,  ông  Hằng  nghẹn  ngào  nói:  “Cái chết đau thương nhất đối với tôi là bác Ngảnh, đó là bác ruột tôi và cũng là một trong những người đầu tiên của thôn chết đói.

Thật ra thì bắt đầu khoảng rằm tháng Giêng đã có người chết đói ngoài  chợ,  ngoài  đồng.  

Những gương mặt phù thũng, những ánh mắt  thất  thần,  những  thân  hình  tiều  tụy  dúm  dó  bên  đống  rạ,  bụi chuối... đã mang nặng bóng dáng của thần chết rồi.

 

Nhưng  nửa  đêm  nghe  tiếng  khóc khô  khản vẳng ra từ  nhà người thân thì tôi thật sự hãi hùng. Bác Ngảnh chết lạnh cứng đờ, người co  quắp  trong  ổ  rơm.  Lật  thân  hình  da  bọc  xương,  dúm  dó  trong mấy  miếng  vải  rách  nát,  tôi  thấy  mấy  sợi  rơm  còn  vương  trong miệng bác. Đó cũng là người đầu tiên trong họ nhà tôi chết đói”.

 

Khiêng người bác ra đồng chôn, về đến nhà lại có người nhờ bố con ông Hằng đi chôn người chết. Và bắt đầu từ  đấy người chết đói trong làng đếm không xuể. Bố  con ông Hằng là một trong số ít người còn đủ sức để chuyên đi chôn người chết.

 

Hồi tháng hai, tháng ba, người chết còn được chôn bó chiếu. Sau đến tháng tư, năm cả làng chết đến mấy trăm người thì không ai còn sức, chẳng nhà nào còn đủ chiếu chăn thì bó xác người bằng vó, bằng lưới, vùng biển thì bằng mảnh buồm. Có khi bó một người lớn với hai ba đứa nhỏ trong một tấm vó. Ông Hằng thấp hơn nên thường đi trước. Ông nhớ có hôm mình phải đi chôn 4-5 người, mệt quá không nhấc cao tay lên được. Cái đầu người chết thả trễ xuống đất cứ đập bình bịch vào gót chân ông theo mỗi bước đi.

Ông Hằng trở thành người chuyên chôn xác đói lúc nào không hay.

Bà Hoàng Thị Chén, 87 tuổi, người thôn Hiên, nói: thôn này lúc cao điểm một ngày chết mấy chục người. Cả người thôn mình lẫn người nơi khác đến đây rồi chết. Cứ sau mỗi đêm lạnh là lại la liệt xác người trong nhà ngoài ngõ, giữa đồng. Tuần đinh lấy dây buộc vào cổ tay, cổ chân, cổ họng người chết rồi kéo lê ra hố quăng xuống. Sau này chồng bà cùng những người khác đào hố  lên thấy có những đám cả  4-5 người bị  chôn ở  tư  thế  ngồi, họng còn thắt sợi dây thép.

Ông Lê Văn Bình ở huyện Đông Hưng còn kể: bấy giờ ở những khu phố hay cổng làng nhà giàu, quan lại người ta còn phải thuê người đem xác dân chết đói đi chôn, tránh thối rữa trong làng xã, khu phố. Giá ban đầu là một đồng một xác người, sau hạ xuống 5 rồi 3 hào. Có tay làm ăn dối trá, đào hố nông choèn, vùi lấp qua loa. Vài ngày chuột, quạ, sâu bọ lại bới lên thối không chịu được...

Theo giáo sư  Văn Tạo, nguyên viện trưởng Viện Sử  học VN,  ngoài các chính sách tô cao thuế  nặng, Nhật còn đưa ra một “chương trình kinh tế  chỉ  huy” nhằm thực hiện một cách triệt để chủ trương phát xít của mình. Cụ  thể, bắt đầu từ  ngày 6-5-1941 Nhật buộc Pháp ký một hiệp ước kinh tế  yêu cầu Pháp phải cung cấp lương thực ở Đông Dương cho Nhật hằng năm. Bốn năm liền từ  1941-1944 Nhật - Pháp đã ký bốn hiệp định giao nộp lúa, ngô cho Nhật mỗi năm từ  700.000 - 1,3 triệu tấn, tương đương 50-80% tổng sản lượng lương thực VN ờ do 10 công ty độc quyền của Nhật thu mua, chế  biến, kinh doanh thứ cây này. Cũng theo tài liệu trên, chiến tranh của đồng minh với Nhật tại Đông Dương khiến 50% hệ thống giao thông Nam - Bắc VN bị  phá hủy, 90% phương tiện vận tải bị  hư  hỏng khiến việc đưa lương thực cứu trợ từ Nam ra Bắc càng thêm khó khăn. Chiến tranh làm cho nhu cầu nhiên liệu: than, dầu, điện của Nhật tăng cao. Chúng đã lấy ngô, vừng, lạc và cả  lúa gạo để  thay thế  những nhiên liệu này phục vụ  mưu đồ  phát xít, đẩy người dân vào thảm họa chết đói.

Chia sẻ bài viết của bạn qua:

loading...
loading...