Thứ 317102017

bantintuvan24.7@gmail.com

Quay về Bạn đang ở trang: Home Khám phá Phong tục - tập quán Tết việt Tết 2015 Tết - năm mới Lễ hội Những lễ hội "ngoại tình" kỳ lạ ở Việt Nam

Những lễ hội "ngoại tình" kỳ lạ ở Việt Nam

Được đăng ngày Chủ nhật, 15 Tháng 1 2017 10:18
loading...

Chia sẻ bài viết của bạn qua:

- Trong tiếng hò reo vui sướng, người Ma Coong được tự do tìm nơi tình tứ, “ngoại tình”. Tại chợ tình Khâu Vai, vợ đi tìm “bạn trai cũ” của vợ, chồng đi tìm “bạn gái cũ” của chồng.

Tháng Giêng là tháng của lễ hội. Thời điểm này, người dân cả nước đều rộn ràng với những nét văn hóa truyền thống của làng, xã. Một trong những lễ hội độc đáo, bí ẩn và thú vị trong tháng này chính là lễ hội về tình yêu, sự nguyên thủy của con người, sự sinh sôi nảy nở,…

Ngày hội đập trống của người Ma Coong – Quảng Bình.


Cái Tết trôi qua 15 ngày, ấy là lúc bản làng của người Ma Coong ở Thượng Trạch vui nhất. Tiếng trống vang lên, ấy là lúc lễ hội tình nhân ở đây bắt đầu. Có lẽ đây là một lễ hội duy nhất và lạ nhất của một dân tộc thiểu số nằm chót vót trên đỉnh Trường Sơn vào mỗi dịp Tết đến, xuân về.

Về nguồn gốc của lễ hội này, chủ đất (giống như già làng của các dân tộc vùng Tây Nguyên) Đinh Xon cho biết, trải qua mấy cuộc loạn ly, lại thêm bệnh dịch hoành hành, nên tộc người Ma Coong đứng trước nguy cơ diệt vong. Thế nên, khi ấy, chủ đất đã quyết định tổ chức “đêm hội yêu đương” để duy trì, phát triển giống nòi. Theo vị chủ đất này, tiếng trống chỉ vang lên duy nhất một lần trong đêm hội tình yêu, đêm 16 tháng Giêng hàng năm.

Lễ hội đập trống của người dân tộc Ma Coong chỉ được tổ chức duy nhất ở bản Cà Roong – mảnh đất linh thiêng của người Ma Coong. Để tham gia lễ hội, mỗi người sẽ được lựa chọn cho mình một chiếc gậy, nó chỉ nhỉnh hơn chiếc roi một chút.

Bước vào đêm lễ hội, một chiếc trống to bằng da thú rừng được những người trong ban tổ chức treo chính giữa những khu sân rộng ngay trước nhà chủ đất. Dưới ánh trăng sáng, cả trăm ngọn nến được làm từ sáp ong được mọi người thắp lên thành những hàng dài, đối diện với cây cột treo trống. Vào lễ, thanh niên nam, nữ xếp thành hàng tròn quanh trống, cùng nhau dùng một tuần rượu, sau lời cúng tế của người “cầm cái” của chủ đất, họ tới chiếc trống, reo hò, vung roi vụt.

 

Sau khi trống vỡ, người Ma Coong được tự do... ngoại tình

Cứ mải miết, mê say đập như vậy cho đến khi nào mặt trống thủng, thành trống vỡ thì “đêm yêu đương” chính thức diễn ra. Khi ấy, ai yêu ai, ai thích ai thì cứ việc sánh đôi tản ra những cánh rừng, những hốc đá hay những triền suối ở ngay cạnh đó để… tâm sự. Khi ấy, việc ai người ấy…làm, chỉ có trời, có đất chứng kiến chứ chẳng ai ngó nghiêng, can thiệp.

Đây là đêm duy nhất trong năm người Ma Coong cho phép ngoại tình. Những người đàn ông, đàn bà đã có gia đình cũng được phép gắn kết nhau, được bỏ nhà một đếm với người mà họ thích. Đêm của ngoại tình không có dị nghị, không lời ra tiếng vào và không có sự ghen tuông. Sau đêm đó, ai về nhà nấy, họ lại cùng vợ cùng chồng lên nương, xuống suối tiếp tục làm nương rẫy. Còn trong năm, nếu có ai ngoại tình thì bị làng phạt vạ rất nặng, bị đuổi khỏi bản.

Khâu Vai – chợ “tình một đêm”.


Khâu Vai nằm trong một thung lũng đẹp, xung quanh là những dãy núi cao chót vót, xa hơn một chút là đỉnh Mã Pí Lèng quanh năm mây khói. Tại nơi đây, cứ vào tối 26/3 Âm lịch hàng năm, hàng ngàn người dân vùng cao ở Mèo Vạc lại đổ về Khâu Vai tham gia chợ tình.

Chợ tình Khâu Vai hay còn gọi là “chợ phong lưu” đã có từ rất lâu. Đây là nơi để người ta tìm về với nhau, sau một năm (cũng có thể là nhiều năm) xa cách, chủ yếu là những người yêu nhau thực sự nhưng không lấy được nhau, nay mỗi người một duyên phận. Đúng ngày này, họ hẹn nhau về chợ tình Khâu Vai để tâm sự, thông báo cho nhau cuộc sống riêng của mỗi người, ôn lại những tình cảm, sự nhớ nhung do xa cách. Có nhiều đôi vợ chồng cùng nhau đến chợ; đến nơi, vợ đi tìm bạn của vợ, chồng đi tìm bạn của chồng, họ không ghen tuông, không bực bội mà tôn trọng nhau, tôn trọng bạn của vợ, của chồng mình.

Đêm ở chợ tình Khâu Vai.

Nhưng sự cho phép những phút giây “ngoài vợ, ngoài chồng” đó chỉ có và được phép diễn ra trong ngày chợ tình diễn ra, hết ngày 27/3 (Âm lịch) thì “cửa lòng” phải đóng lại, mọi hành vi tương tự đều bị coi là vi phạm luật tục và pháp luật, đều bị trừng phạt theo mức độ vi phạm.

Tuy nhiên, từ năm 1991 trở lại đây, chợ Khâu Vai không còn ý nghĩa nguyên thủy của nó nữa. Những người tình cũ tìm gặp nhau ít hơn, thay vào đó là những thanh niên nam, nữ các dân tộc trong vùng đến chợ để vui xuân và cũng để tìm bạn tình, những cặp vợ chồng hẹn hò nhau vui vẻ.

Biến dạng trước “cuồng phong’ của cuộc sống và số phận buồn của những đứa trẻ không cha.


Đêm đập trống và chợ tình Khâu Vai chỉ là hai trong số nhiều lễ hội tình nhân của các dân tộc thiểu số. Tuy nhiên, trước những cơn lốc của sự thương mại hóa, của những người “đục nước thả câu”, những lễ hội này đang dần mất đi ý nghĩa ban đầu của nó.

1. “Chợ tình Khâu Vai đang chết dần” là nhận xét của Jay Her, một người Mỹ gốc H’Mông đến từ Minnesota khi đặt chân tới Khâu Vai với mục đích tìm lại nguồn gốc văn hóa của mình.

Trước đây, người Mông (tộc người chiếm 80% dân số tại Mèo Vạc) có quan niệm nếu đã đến chợ tình Khâu Vai thì phải uống rượu và uống thật say, như vậy mới thật lòng. Hình ảnh những người đàn ông, phụ nữ người Mông uống rượu đến say mèm, ngủ ngay trên đường về đã trở thành một trong những nét văn hóa của phiên chợ tình độc đáo này.

Nhưng theo thời gian, tác động của thương mại hóa và từ chính các cấp quản lý đã khiến chợ tình Khâu Vai mất đi vẻ mộc mạc ngày nào. Sự xuất hiện của những con đường lát gạch, những ngôi trường mới và hàng trăm các cửa hàng, các dịch vụ “ăn theo” hay nhiều hình thức giải trí đang làm cho khu chợ tình ngày càng nhạt dần.

Nhiều du khách đến đây đã không giấu nổi sự thất vọng khi phải nhìn thấy một chợ tình gần trăm năm tuổi đang dần mất hút trước “cơn cuồng phong” của thương mại hóa. Tuy nhiên, trong khi nhiều khách du lịch than thở về sự biến đổi của chợ tình, thì gần như rất ít người dân địa phương để ý đến chuyện này. Màn đêm buông xuống, đèn neon chiếu sáng một mảnh vải may tay, những trang phục thêu và những chiếc răng mạ vàng.
 
2. Ngày hội đập trống của người Ma Coong vẫn diễn ra vào ngày 16 tháng Giêng hàng năm, vẫn vui vẻ, nhộn nhịp, nhưng cũng tại nơi đó, nhiều đứa trẻ ra đời mà không biết ai là cha mình.
Trước đây, khi dân số người Ma Coong còn ít thì những đứa trẻ được sinh ra trong đêm nồng cháy đó được dân bản góp công sức nuôi nấng. Tuy nhiên, bây giờ, khi dân số bùng nổ, “ưu đãi” đó đã không còn nữa.

Khi việc có mang trong đêm đập trống không được khuyến khích thì cô gái nào không may “đeo ba lô ngược” nhưng không quy được trách nhiệm cho ai sẽ bị dân làng bắt vạ. Theo đó, cô gái không may ấy phải nộp cho làng một bình rượu cần, một con gà và vài chục nghìn đồng. “Gọi là phạt vạ nhưng những vật phẩm ấy dùng để cúng Giàng, mong Giàng phù hộ cho chúng nó (những người không chồng mà chửa) được mạng khỏe khi một mình vượt cạn” – chủ đất Đinh Xon tâm sự.

Bây giờ, hội đập trống không chỉ của riêng trai, gái người Ma Coong mà nhiều chàng trai miền xuôi cũng chầu chực đêm hội này để băng rừng vượt khe tìm đến. Có người đi đến bởi sự hiếu kỳ, nhưng cũng có kẻ đến vì mục đích tìm vui. Chính bởi mục đích xấu xa này mà hiện tại, nhiều sơn nữ ở đây không chồng mà chửa. Thậm chí có cô gái nhẹ dạ, khi sinh con cũng không biết bố của con mình là ai, đến từ phương trời nào.

Những đứa trẻ là kết quả của đêm hội đập trống được sinh ra ngày càng nhiều, cái đói, cái nghèo theo đó mà vẫn đeo bám người Ma Coong. Và không ít người tự hỏi, số phận của những đứa trẻ không cha này sẽ trôi về đâu?

H.P tổng hợp - Web Phụ nữ

Chia sẻ bài viết của bạn qua:

loading...
loading...